Khúc Gỗ Và Chó Nhỏ
Chương 5:
Chương 5:
“Bọn tao thế này mới xứng đáng gọi là thiên tài, còn mày…”
“ cái gì hả… còn dám đánh trả à!!”
“Để tao cho mày nhặt luôn!”
Dòng chữ nhắc chạy nh lên phía trước.
th m thằng tóc vàng trường nghề chặn Trú Trì trong góc tường.
Lưng quay về phía ánh sáng, cả căng cứng, tay nắm chặt bao tải.
Một tên cố ý giơ chân đá mạnh vào bao.
Bao rách, chai nhựa lăn tung tóe đầy đất.
Nếu bình thường, chắc c vòng đường khác.
Nhưng lần này, chẳng cần dòng chữ nhắc, đã ném thẳng chai nước trong tay qua:
“Đống chai này là Trú Trì nhặt cho , ai ý kiến thì tìm nói chuyện.”
Nghĩ vẫn chưa đủ lực uy hiếp, bổ sung:
“Đúng , là Huống Tinh của Nhất Trung đ!”
Bố tung hoành thương giới.
tung hoành giới giang hồ học sinh.
Hồi trước, vì ngứa mắt đám học sinh trường nghề hay chặn trường , một tay đút túi, một đấu bảy tên, đánh gục bốn.
Từ đó, giang hồ vẫn truyền miệng cái tên “Huống thiếu”.
Đám tóc vàng nghe đến tên thì khựng lại, một thằng kéo áo đại ca:
“Đại ca, Huống Tinh đánh nhau là liều mạng thật đ, loại nhà giàu mà đầu óc hơi bất thường thế này, kh chọc nổi đâu.”
Tên đầu gấu cũng chùn bước.
“Hừ, thằng nhãi, nhớ cho kỹ, bọn tao còn quay lại!”
Quăng lại câu đe dọa, cả bọn chửi bới bỏ .
Con hẻm trở lại yên tĩnh, chỉ còn những chai nhựa lăn lóc khắp nơi.
đứng Trú Trì với khóe môi rớm máu, cúi nhặt từng chai lên.
Ngón tay run run khi cầm chai, như đang cắn răng chịu đựng.
“Trú Trì…”
Chưa kịp nói hết, cổ tay đã bị nắm chặt.
Lòng bàn tay nóng hổi, mang theo vết chai sần, nhưng lại nắm nhẹ, như sợ làm đau.
“Huống Nguyệt… xin lỗi, nhưng bây giờ, … thể rời một lúc được kh?”
Ý gì đây?
Đuổi ?
đã cả buổi sáng mới tìm đến được!
Hơn nữa, kh chỉ đuổi , mà còn kh chịu thẳng vào .
mất kiên nhẫn, đưa hai tay ép mặt quay lại.
“ kh !”
Khoảnh khắc , ánh mắt đ.â.m thẳng vào đôi con ngươi đỏ hoe.
Trong đó cuộn trào những cảm xúc phức tạp mà chẳng thể hiểu hết: nhục nhã, uất ức, và còn thứ gì khác nữa… như thể vết thương kín đáo nhất của thiếu niên bị lột trần, lộ ra sự chật vật và bối rối.
“Huống Nguyệt.” Trú Trì khàn giọng mở miệng:
“Đừng thương hại .”
“Xin …”
Ánh mắt phơi bày sự bất lực sâu thẳm, như đang nói: “ kh đủ tốt, đừng nữa.”
Thứ gọi là tự ti, giống như sợi xích sắt, giam chặt trái tim đang muốn đập mạnh của thiếu niên.
Nhưng thì chứ?
vốn là một khúc gỗ, biết đồng cảm đâu.
“ cần thương hại chắc?”
búng một cái vào trán .
“ biết sửa xe, giải được cả bài toán khó nhất, còn gấp chai nhựa thành khối vu để tiết kiệm chỗ… Nếu những thứ này mà cũng cần thương hại, thì thật ra càng thương hại .”
“ ngoài ăn ra thì chẳng biết làm gì.”
lẽ lực tay mạnh quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khuc-go-va-cho-nho/chuong-5.html.]
Trú Trì bị búng đến ngẩn , mắt hoe đỏ, ngồi ngây ra kh nhúc nhích.
Dòng chữ lại tràn ngập:
【Hu hu hu, sau này ai dám bảo em gái là khúc gỗ liều c.h.ế.t với đó. Rõ ràng em gái là ánh trăng sáng, ai hiểu được sự cứu rỗi trong những lời này kh?】
【+1, em gái kh nói kiểu “ tốt” sáo rỗng, mà nói “ làm được những gì”, đây mới là sự c nhận đánh trúng tận đáy lòng tự ti!】
【Thực sự quan tâm kh m lời tình tứ, mà là khi sự chật vật của , trong mắt cô lại hóa thành ểm sáng. Em gái lần này đúng là được cộng ểm lớn.】
【Nam chính: vừa phát ên cái gì thế?】
Dòng chữ ồn ào như đón Tết, còn thì chẳng hiểu nổi.
Quan tâm gì chứ? chỉ nói thật thôi mà.
【Nam chính, đời tiêu , sắp chìm sâu vào lưới tình .】
【Huống Tinh: kh ai cho miếng an ủi hả?】
Kh thèm m dòng chữ nữa, bụng réo ùng ục:
“ dậy sớm đến tìm mà chưa kịp ăn gì, đói muốn chết, vậy mà còn đuổi .”
Trú Trì hoàn hồn, nhỏ giọng phân trần, mặt đầy lúng túng, như đang hối hận vì bộ dạng ban nãy:
“… kh đuổi .”
“ muốn ăn gì?”
“Bánh mochi dâu.”
“Loại hôm trước mua cho , ngon lắm, muốn ăn thêm.”
lục túi, định tìm ít tiền lẻ.
Nhưng toàn thẻ ngân hàng.
Trú Trì vội giữ l tay :
“ tiền.” chỉ vào bao tải nhựa. “Bán chai nhựa là .”
“Được thôi.” cười, đáp.
Mua bánh mochi dâu xong, được thể lấn tới:
Xem phim thì kh thành , vậy đến nhà Trú Trì chơi cũng được.
Hôm qua tới mà chưa vào trong.
“ chắc là muốn tới nhà ?”
Ngón tay Trú Trì cứ xoay xoay ở túi quần chìa khóa, lâu mới lí nhí:
“Nhà … nhỏ lắm, còn bẩn nữa.”
Nhưng vốn chẳng nghe nói gì.
Đứng trước căn nhà cấp bốn, vừa cắn bánh vừa reo:
“Wow, nhà y như trong phim .”
Khóe môi Trú Trì khẽ cong, l chìa khóa mở cửa.
Trong nhà thật sự nhỏ, nhưng kh hề bẩn.
Một chiếc bàn gỗ cũ, hai cái ghế, góc tường xếp gọn gàng sách vở và chai nhựa.
Trên tường dán đầy gi khen, từ tiểu học đến trung học, từng con dấu đỏ “hạng nhất” phủ kín.
“ ngồi , mua nước.”
Ghế đã sạch sẵn, nhưng Trú Trì vẫn lau thêm m lần mới đưa cho .
gật đầu.
Đợi ra, tiện tay cầm bộ sách trên bàn đầu giường.
Trong sách kín đặc các ký hiệu kiến thức, nhưng từng trang vẫn phẳng lì như mới.
Mọi quyển sách của Trú Trì đều ghi tên ngay ngắn.
Chỉ riêng bộ này là kh.
Mỗi trang bìa bên trong đều vẽ một vầng trăng nhỏ.
Dòng chữ hiện lên:
【Đây chẳng bộ mà em gái mua cho nam chính ?】
【Vầng trăng ứng với tên Huống Nguyệt còn được đặt ngay đầu giường, ta tối nào nghĩ gì chắc khỏi cần nói.】
Trú Trì bước vào với chai nước, th cầm sách thì mặt đỏ bừng, luống cuống chạy lại khép sách:
“… chỉ tiện tay vẽ thôi.”
nhận nước, ngửa đầu uống một ngụm, nghiêng đầu trêu:
“Tiện tay nhiều lần như vậy cơ à?”
Dòng chữ cười ha hả, bảo Trú Trì sắp xấu hổ c.h.ế.t .
Chưa có bình luận nào cho chương này.