Khương Tiểu Thư Muốn Tái Giá Phó Tổng Tức Tốc Lao Đến Cướp Hôn - Khương Lê Lê + Phó Hành Sâm
Chương 307: Nhất định phải gặp Khương Lê Lê
Chu Bình Diễn luôn muốn quen biết Phó Hành Sâm và Tô Phong Trần.
ta nghe Lý Ngải nói, Phó Hành Sâm và Tô Phong Trần đều mối quan hệ kh tầm thường với Khương Lê Lê, muốn Khương Lê Lê làm trung gian.
Nhưng Lý Ngải sợ làm khó Khương Lê Lê, nên kh giúp bạn trai hỏi, mà l cớ Khương Lê Lê kh đồng ý để từ chối thẳng thừng.
Sau đó Chu Bình Diễn ý kiến với Khương Lê Lê.
Gần đây Lý Ngải lại nghỉ việc kh nói một lời, Chu Bình Diễn càng tức giận hơn.
ta bị t.a.i n.ạ.n xe cũng vì mải tr cãi với Lý Ngải về chuyện nghỉ việc mà mất tập trung.
Bây giờ tổng số tiền trong túi hai , miễn cưỡng đủ tiền phẫu thuật, phục hồi sau phẫu thuật, và nhiều chi phí khác trong một thời gian dài ta kh thể làm, đều kh chỗ dựa.
ta càng ngày càng oán hận Khương Lê Lê.
"Chị Lê Lê nói, khoảng thời gian em chăm sóc chị sẽ trả lương cho em như bình thường!" Lý Ngải th ta nói chuyện kh tốt, sắc mặt cũng xịu xuống.
"Cô ta trả lương cho cô là đúng, ai bảo cô ta xúi giục cô nghỉ việc!" Chu Bình Diễn kh hề cảm kích.
Lý Ngải theo bản năng muốn nói, là cô tự nguyện nghỉ việc.
Nhưng sợ nói ra lại cãi nhau với Chu Bình Diễn, mà tình trạng sức khỏe của Chu Bình Diễn lúc này
Cô chỉ thể cúi đầu nói, "Thôi được , em sẽ nghĩ cách!"
Khương Lê Lê nghiêm túc chuẩn bị cho cuộc thi, Tô Phong Trần thỉnh thoảng n tin cho cô, quan tâm đến c việc thi cử và sức khỏe của cô.
Tô Doãn Dữu thì ở bên cạnh cô, cô vẽ bản thiết kế tìm tài liệu, Tô Doãn Dữu ở bên cạnh cô chơi game im lặng bầu bạn, chủ yếu là ở đó nhưng tâm kh ở đó.
Một ngày trước cuộc thi trong nước, Khương Lê Lê xách máy tính thi, cuộc thi kéo dài ba ngày, cắt đứt liên lạc với bên ngoài.
Tô Phong Trần và Tô Doãn Dữu tiễn cô đến cửa, cô bước vào địa ểm thi.
Trước khi nộp ện thoại, cô nhận được một tin n từ Tô Phong Trần.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
[Cố lên, hy vọng khi em trở ra, em sẽ kh còn là Khương Lê Lê của trước đây nữa, và chúng ta cũng kh còn là chúng ta của trước đây nữa.]
Câu hỏi hỏi ở cổng miếu duyên, Khương Lê Lê cũng nên đưa ra câu trả lời .
Khương Lê Lê nghĩ, trong lòng cô cũng đã câu trả lời...
Giang Thành.
Trong quá trình trở về Giang Thành, Phó Hành Sâm kh hoàn toàn hôn mê, nửa tỉnh nửa mê, mở mắt th trên máy bay, tưởng là đang mơ.
Mở mắt lần nữa, khi hoàn toàn tỉnh táo, đã ở bệnh viện Giang Thành.
Trong phòng bệnh kh một bóng , buổi sáng sớm đầu xuân tĩnh lặng và ấm áp.
chống ngồi dậy, nghe th bà Phó ở ngoài phòng bệnh mắng mỏ.
"Mày sướng , tìm được thằng con trai tao làm ch.ó săn vây qu mày, thì kh quan tâm đến hạnh phúc của con trai mày nữa à? Nó kh bu được vẫn thích, mày cứ để nó theo đuổi, mày thì hay , đưa về làm gì? cái bộ dạng này của nó, đợi c.h.ế.t à!"
Bà Phó bất mãn với hành động của Ngô Mỹ Linh khi trực tiếp đưa về.
Ngô Mỹ Linh cảm th làm kh sai, "Thái độ của Khương Lê Lê rõ ràng là kh muốn tái hợp với Hành Sâm, cô ta kh biết ều lẽ nào còn muốn Hành Sâm l mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh!?"
Phó Tư Quân lau mồ hôi trán, khuyên xong Ngô Mỹ Linh lại khuyên bà Phó, sợ hai mẹ con dâu này cãi nhau.
Nhưng giây tiếp theo, bà Phó túm tai hỏi, "Mày l mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh ít ? Nói cho cô ta biết, mày vui kh!?"
"..." Khóe miệng Phó Tư Quân giật giật.
Ngô Mỹ Linh nghẹn lời, nh lại nói, "Mẹ, cái này kh giống, con và Tư Quân đã kết hôn , chúng con là vợ chồng, chiều chuộng con..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Mày quên chúng mày kết hôn thế nào à?" Bà Phó véo mạnh vào mặt Phó Tư Quân, "Cái mặt này của nó còn da kh? Từ hơn hai mươi năm trước khi theo đuổi mày, đã bị mày giẫm nát dưới chân , nhặt cũng kh nhặt lên được!"
Phó Tư Quân cao hơn bà Phó một cái đầu, kh những kh thể chống trả, mà còn cúi đầu để bà lão kéo mặt.
Ngô Mỹ Linh th vết đỏ trên mặt , những lời tức giận nghẹn trong lồng ngực, kh nói nên lời!
"Mẹ, mẹ bình tĩnh một chút, Mỹ Linh muốn Hành Sâm cũng bình tĩnh lại, đã dùng sai cách với Lê Lê, để họ bình tĩnh lại, tốt!"
Phó Tư Quân xoa xoa má đau, giọng ệu ôn hòa nói với bà Phó.
Bà Phó trợn mắt, "Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh, bình tĩnh nữa thì con của Lê Lê cũng biết mua nước tương !"
Bà đã sớm ra, thằng nhóc nhà họ Tô kia đối với Khương Lê Lê, kh bình thường!
Thằng nhóc nhà ta dịu dàng chu đáo, biết chừng mực hiểu lòng phụ nữ, bỏ xa Phó Hành Sâm mười vạn tám nghìn dặm.
Ưu ểm duy nhất của Phó Hành Sâm bây giờ là: một khuôn mặt dày.
Dùng sai phương pháp, lại kh mặt dày, thì làm mà theo đuổi vợ được?
"Vậy mẹ nói làm ?" Phó Tư Quân dang hai tay, " đã đưa về , chúng ta vẫn nên nghĩ cách ."
"Mày hỏi tao?" Bà Phó ngồi xuống ghế dài, "Ai gây ra chuyện thì đó chịu trách nhiệm! Dù làm kh tốt, tao chỉ biết mắng!"
Ngô Mỹ Linh th bà nói vậy, bỏ lại một câu: "Nó là con trai , quản thế nào là việc của , mẹ mắng cũng kh thể thay đổi quyết định của !"
"Vợ!" Phó Tư Quân sợ hai họ cãi nhau ở đây.
Ngô Mỹ Linh bỏ lại lời đó vào phòng bệnh.
Bà Phó vỗ đùi, túm l Phó Tư Quân mắng một trận, " cái cục sắt mày cưới kìa! Mày ôm nó ngủ kh th cấn à? Cứng ngắc lạnh lẽo, đến bây giờ giống con trai mày kh ai muốn kh, vậy mà mày còn coi như bảo bối..."
"Mẹ, thật ra Mỹ Linh làm cũng kh sai, chúng ta đợi Hành Sâm tỉnh lại, nghe xem nó nghĩ thế nào." Phó Tư Quân cố gắng hết sức để dập lửa cho bà Phó.
Ngô Mỹ Linh tính tình như vậy, những năm qua bà Phó kh ít ý kiến về cô.
Nhưng Ngô Mỹ Linh phần lớn thời gian đều làm việc, bà Phó quản chuyện nhà họ Phó, hai kh xung đột trực tiếp.
Đến chuyện của Phó Hành Sâm, mâu thuẫn bùng nổ.
Phó Tư Quân đau đầu, càng đau đầu hơn là bà Phó trong lòng biết rõ, hiển nhiên kh thể làm gì Ngô Mỹ Linh.
Dù đó là con dâu , kh quan hệ huyết thống, thật sự mắng mà cô ta ghi hận thì sau này khó mà khôi phục quan hệ.
Còn là con ruột, thể mắng tùy tiện, mắng thế nào cũng thể khôi phục quan hệ...
"Con tỉnh ?" Ngô Mỹ Linh đến giường bệnh, Phó Hành Sâm đang ngồi dậy, "Bác sĩ nói con yếu, bệnh dạ dày nặng, trước tiên nhập viện truyền dịch vài ngày, sau khi xuất viện thì về nhà cũ , nghỉ ngơi một thời gian, c việc đều giao cho bố con."
Phó Hành Sâm nghe cô nói xong, đôi môi mỏng khẽ mở thốt ra một câu, "Con muốn gặp Khương Lê Lê."
Ngô Mỹ Linh lập tức xịu mặt, "Đây là Giang Thành, cô ở Cửu Thành, kh gặp được."
"Con muốn gặp cô một lần." Phó Hành Sâm mắt tối sầm, "Nhất định gặp một lần."
"Kh gặp được." Ngô Mỹ Linh kh nhịn được nói, "Con bệnh thành ra thế này, mẹ bảo cô đến thăm con cô còn kh chịu, con gặp cô làm gì? Sống c.h.ế.t của con cô còn kh lo lắng!"
Phó Hành Sâm lòng đau nhói, hiển nhiên kh ngờ... Khương Lê Lê lại tránh như tránh rắn rết đến mức này.
Ngô Mỹ Linh vẫn tiếp tục đ.â.m d.a.o vào tim , "Bây giờ con dù c.h.ế.t được chôn cất long trọng, cô ngang qua cũng sẽ kh thèm thêm một cái, con nghĩ còn thể tìm lý do gì để cô đồng ý gặp con?!" [Nhân vật Ngô Mỹ Linh này, khi tự xây dựng cô , cảm th hạnh phúc của cô tỷ lệ thuận với sự cứng rắn
Các bạn nghĩ cái miệng của cô chỉ làm tổn thương khác thôi ?
Kh, cô là một sẽ nói thẳng thừng, dù đối phương là con trai ruột của !!!!
Dù bạn được chôn cất long trọng, cô ngang qua cũng sẽ kh thèm bạn thêm một cái!!!]
Chưa có bình luận nào cho chương này.