Khuynh Quốc Khuynh Tâm
Chương 1:
Ta học chuyên ngành phục chế cổ vật, một ngày bất ngờ xuyên thành cung nữ thấp kém nhất trong hậu cung.
Một hôm, hoàng thượng và hoàng hậu nảy sinh tr cãi.
Hoàng đế tức giận, vớ chiếc chén men Đ Th họa tiết lá sen bên cạnh ném phịch xuống đất.
Ta đang lau bàn bên cạnh, thói quen nghề nghiệp lập tức bộc phát, vô thức lao ra cứu.
Ta một tay ôm chặt chiếc chén, lăn vài vòng trên mặt đất để hãm đà, cuối cùng cũng giữ được văn vật.
Vừa thở phào, ta ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt âm hiểm của hoàng đế.
1.
“Hoàng hậu giáo dưỡng cung nữ quả thật kh tệ.”
Hoàng thượng cúi ta đang lăn đến bên chân ngài, th âm lạnh lẽo như sương:
“Xem ra ở trong cung của hoàng hậu, trẫm đến cái chén cũng kh thể ném ?”
Ta lặng lẽ lăn ngược thêm m vòng, bò dậy, cúi đầu nhận tội:
“Nô tì đáng tội, chỉ vì th bộ trà cụ này là thánh thượng ban cho nương nương, mà nương nương ngày thường vô cùng yêu quý…”
Hoàng hậu khẽ kéo tay áo hoàng thượng, dịu giọng nói: “Hoàng thượng trách phạt nàng làm gì? Nàng cũng là lòng tốt. Chuyện tuyển tú, nếu hoàng thượng kh vui, thân kh nhắc tới nữa là được.”
Th hoàng hậu hạ giọng, sắc diện hoàng thượng cũng dịu bớt.
Ngài quay đầu, bắt gặp ta vẫn đang quỳ rạp tại chỗ, trong lòng còn ôm chặt chiếc chén hoa văn lá sen, liền bật cười tức giận:
“Trẫm th là chính ngươi yêu thích cái chén thì .”
Hoàng thượng chỉ ra cửa cung: “Ra ngoài, đội chén đứng phạt hai c giờ. Nếu làm vỡ, trẫm chỉ hỏi tội ngươi!”
Ta vội dập đầu lĩnh mệnh, ôm l chiếc chén, chân tay lúng túng chạy ra khỏi đại ện.
Ra đến ngoài Khôn Ninh cung, ta tìm một khoảng đất bằng phẳng, đội chén lên đỉnh đầu, tựa tường đứng phạt.
Ta là hiện đại xuyên kh đến nơi này. Ban đầu, chỉ là một tiểu cung nữ mười bốn tuổi, thân phận hèn mọn, chuyên giặt giũ y phục.
Khi còn ở hiện đại, ta là nghiên cứu sinh năm nhất chuyên ngành phục chế cổ vật.
Ngành học này nghe vẻ cao quý, nhưng thực chất tương lai mù mịt, việc làm lại toàn là lao động nặng nhọc.
Học suốt năm năm, tâm thái của ta sớm đã đạt đến cảnh giới của kẻ tu thiền.
Nay xuyên đến thành cung nữ thấp kém, ta vẫn ăn no ngủ kỹ như thường.
quản sự giám thị thì ta hăng say vung chày giặt giũ; kh ai để ý thì ta thảnh thơi lười biếng.
Cuộc đời muốn nhai nát ta, rốt cuộc phát hiện ta mềm như bún, tan trong miệng .
Ngày tháng vốn dĩ cứ thế trôi qua.
Kh ngờ kẻ giặt hỏng áo choàng của Diện quý phi, lại đổ tội lên đầu ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chuyện này đến tai Diện quý phi khi nàng đang nhuộm móng tay.
Nghe xong, nàng ngắm nghía mười ngón tay thon dài, thản nhiên nói:
“Chỉ là một chiếc áo thôi mà, đánh c.h.ế.t là được.”
Ta chưa kịp biện giải đã bị áp giải ra chịu hình.
Kỳ thực, ta cũng chẳng quá hoảng sợ. Ta hiểu rõ, ở cái thời đại cổ xưa này, như ta chẳng đáng một đồng.
Sống được thì tốt, c.h.ế.t cũng chẳng lạ gì.
Ban đầu ta định ngẩng đầu chịu chết, nhưng bị đánh mới biết đau kh thể tả. Đánh đến mức ta gào lên thành giọng nữ cao lạc ệu.
Tiếng gào quá mức thê lương, vang đến tận ba con phố, khiến hoàng hậu nương nương cũng bị kinh động.
Ngài ều tra rõ sự tình, ra mặt cứu ta. Từ đó, ta được chuyển đến cung Khôn Ninh làm cung nữ quét dọn.
Lúc bị đánh, ta mê man suốt ba ngày. Tỉnh dậy đúng lúc hoàng hậu nương nương đến thăm.
Còn chưa tỉnh mộng, ta hé mắt nàng, liền thốt lên: “Ôi chao, mỹ nhân!”
Hoàng hậu che miệng cười khẽ: “Bổn cung nhớ ngươi. Trước kia chiếc quạt cổ của bổn cung bị rách, lại dính vết trà, chính là ngươi đã phục chế lại.”
Ta cố gắng xoay chuyển đầu óc còn mê mẩn sau cơn trọng bệnh, hồi lâu mới nhớ ra chuyện đó.
Trong phòng giặt, đồ vật cũ kỹ kh thể giặt nổi chất đống như núi. Ta vô tình th được một chiếc quạt xếp bằng gi, chuôi quạt bằng ngà voi, mặt quạt khảm ốc chạm trổ tinh vi.
Vật , nếu ở hiện đại là loại cổ vật thượng phẩm. Bệnh nghề nghiệp nổi lên, ta hỏi xin quản sự mang quạt về phòng hạ nhân, tốn trọn một tháng trời để phục chế.
Chiếc quạt sau khi hoàn tất vốn được ta cất kỹ, kh ngờ một hôm lại biến mất chẳng rõ tung tích.
Nghe ta kể lại, hoàng hậu khẽ gật đầu: “Quả thật lén lút l chiếc quạt, đoạt c về . Kẻ đó cũng chính là vu oan hãm hại ngươi lần này. Bổn cung đã xử trí theo pháp luật.”
Ta ngẩn ngơ gật đầu, chẳng thể nghĩ ra là ai đã hại ta. Hoàng hậu dịu giọng nói:
“Chiếc quạt đối với bổn cung mang ý nghĩa đặc biệt. Ngươi giúp bổn cung phục chế lại, muốn được ban thưởng gì chăng?”
Thưởng ư?
Nhất thời ta kh nghĩ ra. Thực tâm ta chỉ muốn trở lại hiện đại, về phòng ký túc xá, mở ều hòa ăn dưa hấu… nhưng dám nói ều đó ra e là phạm thượng.
Th ta ngơ ngẩn kh đáp, hoàng hậu bật cười, lắc đầu. Nàng lại hỏi:
“Ngươi tên gọi là gì? nguyện đến cung Khôn Ninh làm việc hay chăng?”
Ta vội vàng tỉnh táo, lập tức đáp: “Nô tỳ nguyện ý!”
Hoàng hậu lại cười : “Còn chưa nói tên mà đã vội nhận lời.”
Ta vội giơ tay làm dấu, xúc động đến mức quên luôn xưng hô:
“Nô Tỳ là Lâm Phục. ‘Phản cảnh nhập thâm lâm, phục chiếu th đài thượng’ chính là Lâm Phục .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.