Khuynh Quốc Khuynh Tâm
Chương 14:
14.
Vừa nhai bánh, Tiểu Đào vừa kể: “Nô tỳ tìm được một bằng hữu ở Ngự thiện phòng, len lén chui vào được dạ yến. Yến tiệc nhiều bánh trái lắm, pháo hoa cũng đẹp.”
“Thận tần đánh đàn, Nhu quý nhân dâng rượu đào do ủ...”
Nó kể v vách hết phi tử này đến phi tử khác, cuối cùng chốt lại:
“Còn Diện phi, ả ta mặc kệ lệnh cấm túc, vẫn chạy múa là ệu xảo tụ chiếu yêu vũ .”
Nghe đến đó, trong lòng ta hơi động: “Chiết yêu vũ... Tiểu Đào, ngươi biết múa ệu đó kh?”
Tiểu Đào lắc đầu quầy quậy: “Nô tỳ kh múa được. Chỉ biết một chút chút thôi.”
Ta lập tức cổ vũ: “Cho ta xem một chút , đừng tự coi thường bản thân. Ngươi cứ nở hoa, bướm sẽ tự bay đến.”
Nó ngại ngùng múa một đoạn Chiết yêu vũ. nói là đẹp thật, giờ thì ta hiểu vì tiên hoàng hậu năm xưa lại nổi tiếng nhờ một ệu múa.
Tiểu Đào càng múa, ta càng khen.
Trong tiếng hò reo cổ vũ của ta, nó bắt đầu đắm chìm, múa hết đoạn này đến đoạn khác, kh biết mệt.
Ta nhét chiếc bánh hoa đào cuối cùng vào miệng, vỗ tay thật to: “Đẹp lắm!”
Kh được tham dự dạ yến đoàn viên thì đã ? Chung Tuệ cung của ta cũng Xuân Vãn riêng!
Ta về sau còn học theo Tiểu Đào m động tác, hai đùa nghịch một trận, nàng bỗng trầm mặc:
“Tiểu chủ, đêm nay bệ hạ sẽ đến cung của Diện phi. Bệ hạ xưa nay đối với Diện phi vốn lạnh nhạt như vậy, mà nàng ta vẫn thể khiến chúng ta chịu khổ đến thế này. Nếu đêm nay nàng ta được sủng ái trở lại…”
Ta phủi vụn bánh trên tay, khẽ đáp: “Tốt, đêm nay chúng ta cũng tr sủng một phen. Diện phi còn thể bất chấp cấm túc mà lén trốn ra dâng múa mừng yến tiệc, thì chúng ta cũng thể lén ra ngoài chặn trước nàng ta.”
Ta và Tiểu Đào trở lại nội ện.
Ta bày m lọ khoáng phẩm tự nhiên từng dùng để phục chế quạt gi lên bàn trang ểm. Th ta tô tô vẽ vẽ lên mặt, Tiểu Đào đầy nghi hoặc:
“Tiểu chủ, đang làm gì vậy ạ?”
Ta đang dùng phẩm mực ều chỉnh hình dáng mắt, vừa gương vừa đáp: “Hoạ dung.”
Nếu ta thể phục hồi bức họa trên quạt về nguyên dạng, thì cũng thể họa trên khuôn mặt . Làn da , suy cho cùng cũng là một tấm gi biết lưu lại dấu vết.
Linh cảm này chính là do cẩu hoàng đế cho ta. Th mặt mày ta dần hiện rõ dung sắc khác lạ, Tiểu Đào vẫn mơ hồ:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nhưng tiểu chủ chẳng đã nói, dưới ánh đèn thì kh nên họa dung ?”
Tay ta khựng lại. , dưới ánh đèn mà làm màu sắc rực rỡ, đa phần đều là đồ giả mạo kém cỏi.
Thế nhưng trong hậu cung này, nơi âm u trùng trùng, lòng hiểm ác, ta – một linh hồn sinh ra dưới cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân thời mới – chẳng cũng là thứ ‘giả’ ?
Sau khi hoàn thành dung mạo, Tiểu Đào hơi lo lắng: “Nhưng mà tiểu chủ… lại vẽ thành dáng vẻ của Thái hậu?”
Ta: “…”
Chắc bởi sắc mặt nàng quá nghi hoặc, khiến ta thoáng d lên một tia chột dạ vì học nghệ chưa tinh. Kỳ thực… ta định họa dung theo phong cách Địch Lệ Nhiệt Ba mà…
Diện phi ở tại Dực Khôn cung
Gió tuyết thê lương, ta khoác áo choàng dày, mai phục bên rừng mai trong ngự hoa viên, nơi bắt buộc qua nếu từ Càn Th cung quay về Dực Khôn cung.
Ta đã dò trước phương hướng – đợi yến tiệc đêm trừ tịch kết thúc, cẩu hoàng đế và Diện phi sẽ ngang qua đây, vừa vặn thể tr th ta.
Tiểu Đào bẻ một bó lớn cành mai đỏ, nhét vào đại bình sứ Th Hoa ta ôm trong lòng. Trong đêm trừ tịch tuyết phủ mênh m, Tiểu Đào bỗng khẽ đẩy ta.
Ta theo ánh mắt nàng, th nơi hành lang son phía xa dãy đèn lồng vàng ấm áp dần tiến đến. đầu hàng chính là cẩu hoàng đế và Diện phi.
Ta tháo áo choàng, lộ ra bộ váy múa dài quét đất bên trong. Đúng như dự đoán, đoàn dừng bước – hẳn là cẩu hoàng đế đã th ta.
Ta ôm bình hoa Th Hoa hơi nặng, vừa hồi tưởng động tác múa Tiểu Đào từng dạy, vừa vung tay áo múa theo. Nào ngờ vì ngồi chồm hổm quá lâu, chân ta tê rần.
Chỉ một bước vấp, ta mất đà ngã nhào xuống nền tuyết. Bình sứ Th Hoa trong lòng va xuống đất kêu “bộp” một tiếng to.
Ta loạng choạng chống ngồi dậy, toàn thân run lên vì gió lạnh. Trên hành lang vọng đến tiếng Diện phi cười khẩy khiến ta toàn thân lạnh ngắt như bị gai châm vào lưng.
Ta chẳng dám ngẩng đầu đám bên hành lang, chỉ muốn gượng đứng dậy mà chạy. Nhưng hai chân tê ng, làm đứng nổi?
Ta đang định gọi Tiểu Đào tới đỡ, bỗng vai truyền đến một luồng ấm áp. Vừa ngẩng đầu, đã bị một chiếc áo choàng hồ ly đen mềm mại phủ kín.
Ngay sau đó, thân thể nhẹ bẫng – ta bị một bế ngang lên. Từ hành lang phía xa truyền đến tiếng Diện phi giận dữ:
“Bệ hạ!”
Mặt ta vùi trong lớp cổ áo l mềm, kh rõ sắc mặt cẩu hoàng đế, chỉ th được yết hầu và đường nét cằm sắc lạnh. Chỉ nghe nói:
“Nàng bị thương . Diện phi, cứ về trước .”
Nói đoạn lại bu thêm một câu: “Kh cần đợi trẫm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.