Khuynh Quốc Khuynh Tâm
Chương 24:
Chương 24.
Khi qua một tòa núi giả, nàng bảo Nguyên Chiêu chạy nh. Còn nàng thì quay lại, nhào về phía kẻ đang bám theo.
Tên đàn cao lớn mặc trang phục thái giám định đuổi theo Nguyên Chiêu, nhưng bị Tiểu Đào ôm chặt l chân.
dùng tới tám nhát đ.â.m khiến cô gái nhỏ bé này kiệt sức, buộc bu tay. Tiểu Đào trên mặt hiện lên một nụ cười gượng gạo:
"Nô tỳ biết kh thể kéo dài lâu, nên đã nói trước với tiểu ện hạ, chạy theo hướng ngược lại… chạy đến phòng bếp."
Trong đầu ta dậy lên ngàn vạn suy nghĩ. Liệu vì ta từ chối sự lôi kéo của Thẩm Th Xuyên mà mọi chuyện xảy ra như vậy?
Hay là vì Thẩm Lê Lạc giống như Diện Dung, đã bị hoàn toàn biến chất thành yêu ma trong hậu cung này?
Ta ôm l Tiểu Đào, khóc kh thành tiếng: "Tiểu Đào, ngươi là ân nhân của ta và Nguyên Chiêu, ta nhất định sẽ…"
Tiểu Đào nhẹ lắc đầu, ngắt lời ta: "Nương nương… Thực ra, nô tỳ ban đầu, là do bệ hạ phái đến bên cạnh ."
Tiểu Đào từng kể với ta, nàng một tỷ tỷ. Từ nhỏ đã mất phụ mẫu, nàng được tỷ tỷ nuôi nấng khôn lớn.
Ban đầu, hai tỷ họ đều là tiểu cung nữ trong Ngự Thiện Phòng. Cho đến một ngày, Diện Quý phi khi đó trong món ểm tâm bánh cua đã ăn một mảnh vỏ nhỏ. Tiểu Đào nói:
"Là nô tỳ kh lọc sạch vỏ cua, tỷ tỷ vì cứu nô tỳ mà đứng ra chịu tội thay…"
Khi , Hoàng hậu kh quản việc lục cung, Diện Quý phi một tay che trời. Tỷ nàng bị đánh c.h.ế.t bằng trượng, Tiểu Đào cũng bị đày đến Phòng giặt.
Sau lễ tang của Tiên hoàng hậu, ta cũng quay lại phòng giặt. Thời ểm đó, Hoàng đế đôi khi hỏi thăm tin tức về ta, Lý C c liền tìm đến Tiểu Đào.
Vậy là, Tiểu Đào bắt đầu truyền tin về ta cho Lý C c . Giọng nàng ngày càng yếu ớt:
"Về sau, nương nương được phong làm phi tần. Nô tỳ muốn báo thù cho tỷ tỷ, nên xúi cung đấu, tr sủng… hạ được Quý phi, nô tỳ thật sự vui mừng….Mỗi ngày sống trong Chung Tuệ cung… Tiểu Đào đều hạnh phúc."
Đồng tử nàng lại bắt đầu tan rã. Ta chỉ còn cách cúi sát miệng nàng, mới thể nghe được tiếng thì thầm như hơi gió:
"Tiểu Đào chưa yên tâm… kh nỡ rời … Ta còn muốn… được nhảy múa một lần nữa…"
Ta ôm l đầu nàng, từng lần, từng lần lau sạch m.á.u bên khóe môi, nhưng càng lau, m.á.u lại càng chảy. Đôi mắt Tiểu Đào khẽ khép lại.
Cuối cùng, nàng nhẹ giọng nói: "…Nói với Lâm M, đừng chờ ta nữa."
Khi Hoàng đế vội vã bước vào Xuân Hỉ cung , ngài vẫn chưa kịp thay lễ phục tế trời.
Ta đang quỳ trước Phật, ngơ ngác ngước tượng Phật tôn nghiêm nơi ện thờ. Trên bàn thờ, cây nến đỏ đang cháy lửa bốc lên, sáp nhỏ xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tay ta nắm chặt một con d.a.o găm, trên mặt còn vương máu. Mà bên cạnh ta, là t.h.i t.h.ể dữ tợn của Thẩm Lê Lạc.
Lý C c bước lên kiểm tra, khẽ rút một hơi lạnh:
"Bệ hạ, Thẩm Quý nhân c.h.ế.t đuối, hơn nữa… trên còn nhiều vết đâm."
Ta nghe th tiếng thở dài của Hoàng đế. Ta ngẩng đầu ngài, hỏi:
"Lần này, Bệ hạ còn muốn trách thần vô lễ kh?"
Hoàng đế ngồi xổm xuống, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau vết m.á.u nơi gò má ta. "A Phục, trẫm biết nàng kh muốn bị lôi vào những chuyện thế này. Nàng chịu oan ức, trẫm lại kh ở bên nàng, trẫm cảm th hổ thẹn."
Ta thẳng vào mắt ngài:
"Thần trong nội cung tự tay dìm c.h.ế.t nàng, còn đ.â.m nàng ta 8 nhát. biết bao nhiêu cung nhân tận mắt chứng kiến thần dẫn vào Xuân Hỉ cung."
"Sắp đến lúc xuất binh, Bệ hạ sẽ giải thích thế nào với Thẩm gia?"
Hoàng đế ra hiệu bằng ánh mắt, lập tức vài cung nhân tiến lên, khiêng t.h.i t.h.ể Thẩm Lê Lạc .
"Tối nay, Hàm Dương cung sẽ xảy ra một trận hỏa hoạn. Thẩm Quý nhân mưu hại hoàng tử bất thành, liền sợ tội tự vẫn tại Xuân Hỉ cung."
Hoàng đế nắm l tay ta, gạt con d.a.o dính m.á.u : "A Phục, theo trẫm trở về."
…
Trong Chung Tuệ Cung.
Nguyên Chiêu đã được tìm lại, vì quá sợ hãi mà sớm ngủ trong ện phụ. Hoàng đế nhúng khăn ướt trong chậu đồng, nhẹ nhàng lau vết m.á.u giữa trán ta.
Động tác của ngài vô cùng nhẹ, tựa như đang lau một món đồ sứ dễ vỡ.
Sau khi lau sạch, ta lại hỏi: "Nếu Thẩm gia vì chuyện này mà kh chịu xuất binh, Bệ hạ sẽ làm thế nào?"
Hoàng đế nắm tay ta: "Kh cả. Vậy thì để trẫm xuất binh."
Ngài khẽ vỗ về mu bàn tay ta: "Mọi việc đã trẫm. Nàng kh cần lo nghĩ nữa."
Ta ngài hồi lâu, nắm ngược lại tay ngài: "Thần muốn nhận Tiểu Đào làm , đưa vào gia phả Lâm gia. Thần muốn đích thân chủ trì tang lễ cho nàng."
Tiểu Đào khi còn sống là một cô gái linh động, rõ ràng ân oán. Nàng nhất định sẽ mong ta thay nàng báo thù.
Hoàng đế dường như thấu suy nghĩ trong ta. Ngài nhẹ nhàng ôm ta vào lòng:
"Được, đều theo ý nàng. Trẫm lập tức ban chỉ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.