Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kiếp Này Cài Hoa Lên Tóc, Kiếp Sau Mỹ Mạo Như Hoa

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Buổi chiều hôm đó nh đã đến, đây sẽ là đêm cuối cùng của nghi thức cài hoa lần này, đợi đến sáng bái lạy Thần Cây xong, thôn trưởng và bố mẹ sẽ về.

rảnh rỗi kh việc gì làm, ra sân, lại nghe th bên căn phòng phía tây truyền đến tiếng thở dốc và rên rỉ ám .

Lặng lẽ đến gần, th cửa sổ hé mở một khe, kh nhịn được ghé mắt vào, phát hiện chị đang cúi nằm sấp trên bàn trang ểm, váy vén cao đến tận eo, đôi chân thon dài trắng nõn bắt mắt, Tưởng Trạch đứng sau kh ngừng nhấp nhô.

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Cửa căn phòng bị đập mở, Tưởng Trạch tay còn chưa kịp kéo quần đã vừa khóc vừa gào chạy ra, miệng còn la hét: "Quỷ!"

vội vàng đuổi theo hỏi ta: " vậy?"

Tưởng Trạch hoảng hốt về phía sau, kéo chạy về phía cổng lớn, vừa chạy vừa hạ giọng nói: "Tiểu Du, chị... chị của em... là quái vật!"

16

kêu lên: "Cái gì?"

Tưởng Trạch vội vàng bịt miệng lại, lại sợ hãi quay đầu xung qu, th kh ai đuổi theo, ta lại nói: "Em kh biết đâu, vừa ... làm từ phía sau, nghe th hai kêu, còn tưởng nghe nhầm, sau đó th trong tóc cô ta thứ gì đó đang động, vén lên xem, kết quả ôi trời ơi là một đôi mắt! Còn mũi miệng!"

Đến trước cổng lớn, kéo ta dừng lại: " chắc c kh là đã nhầm đ chứ?"

ta vừa sốt ruột vừa tức giận, ra sức chứng minh: " thề nói thật! Chị em nói chuyện cũng thần thần bí bí, kh chừng là bị cái gì nhập ! Hơn nữa, cũng sẽ kh l thân thể ra đùa, bị cô ta dọa cho sắp kh lên nổi đây này!"

Nghe vậy, liếc xuống một bộ phận kh thể miêu tả, cười khẩy một tiếng: " vẫn nên mặc quần vào trước thì hơn."

lẽ sự bình tĩnh của đã tác dụng an ủi ta, ta vừa cẩn thận về phía căn phòng, vừa kéo quần lên mặc.

ta l lòng nói với : "Tiểu Du, thảo nào em kh thích chị em, nói rằng cô ta kỳ lạ, em sớm đã th cô ta kh bình thường kh, em cũng quá đáng lắm, biết mà kh ngăn lại..."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

lập tức lạnh lùng, giọng mỉa mai hỏi vặn lại: " kh ngăn lại? Là bảo đến đây ? Là tự đòi đến đây, là tự muốn bỏ để theo đuổi chị , đã sớm cảnh cáo , còn mặt mũi trách kh ngăn lại ?"

Tưởng Trạch lộ rõ vẻ tức giận, nhưng lại kh thể phản bác, một lúc sau mới nói: "Thôi bỏ , chúng ta mau thôi."

nắm chặt cổ tay ta, nhếch mép cười: "Đi? Đi đâu?"

17

Mắt Tưởng Trạch đột nhiên trợn to, mặt trắng bệch, ta hất mạnh tay ra, kinh hãi kêu lên: "Cô... các là một bọn? Cô cũng là quái vật?"

cười lạnh: "Đương nhiên kh quái vật, chỉ là và chị đã đính hôn , khế ước đã thành, mai mối, sính lễ, bằng chứng rõ ràng, kh thể nuốt lời đâu."

Tưởng Trạch bằng ánh mắt của kẻ bệnh nhân tâm thần, "Hôn thư vớ vẩn gì chứ, gi đăng ký kết hôn còn ly hôn được, một tờ gi rách thì tính làm gì?"

khẽ thở dài, " đừng coi thường, trên hôn thư đã ký tên, chính là bán mạng, hơn nữa từ tối qua đến giờ, và chị đã làm kh dưới chín lần đúng kh? Chín chín về một, từ nay sống là của chị , c.h.ế.t là ma của chị , chị kh đồng ý, đừng hòng bước chân ra khỏi cái cổng này, kh tin cứ thử xem."

Sắc mặt Tưởng Trạch thay đổi đột ngột, lập tức hất tay ra, lao về phía cổng, nhưng đột nhiên cứng đờ, hai chân nặng như chì, kh nhấc nổi, ta kinh hãi quay đầu lại, qua về hướng căn phòng phía tây, toàn thân run rẩy.

theo ánh mắt của ta quay đầu lại, chỉ th chị uể oải dựa vào cửa phòng, hai tay kho trước ngực, chân dài hơi cong, đôi mắt mèo trong đêm tối phát ra ánh sáng x lam, nửa cười nửa kh chúng , cũng kh bước tới.

Chị từ từ vén mái tóc dài bu xõa, đột ngột ngoảnh đầu, lộ ra khuôn mặt thứ hai sau gáy, dùng khuôn mặt thứ hai đó cười với chúng .

Một tiếng thét chói tai của Tưởng Trạch xuyên thẳng vào màng nhĩ , chỉ là đêm nay chị đã thiết lập cấm chế trong nhà, bên ngoài kh nghe th tiếng động bên trong, cho nên ta gào rách họng cũng vô ích.

Chị quay mặt lại cười khúc khích, còn nhướn mày với chúng , giống như thợ săn con mồi ngu ngốc đang giãy giụa trong tuyệt vọng, trước sau gì cũng kh thoát khỏi lòng bàn tay chị .

Thái độ chắc c này kích thích Tưởng Trạch sâu sắc, ta cầu cứu , trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh: "Tiểu Du, em giúp , cầu xin em, em mau đưa rời khỏi đây! Tiểu Du, trước đây em nhắc nhở , chứng tỏ em yêu đúng kh?"

"Kh em ghét chị em ? Em ghét cô ta cướp tất cả sự cưng chiều và quan tâm dành cho em. Em đưa , sẽ báo đáp em, sẽ vĩnh viễn đối xử tốt với em!"

bình tĩnh lắc đầu, đối diện với ánh mắt của Tưởng Trạch: "Quên trả lời câu hỏi đầu tiên của , và chị , đúng là cùng một bọn."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...