Kiếp Sau Xin Đừng Gặp Nhau
Chương 4:
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của ta, phác họa ra những đường nét lạnh lùng.
"Vợ ơi," Bùi Thiệu Khiêm nói với giọng trầm: "Em kh ở nhà, Yến Yến sợ quần áo để lâu sẽ bị mốc nên đã vứt hết ."
"Được , em đừng giận nữa. Bây giờ chúng ta mua đồ mới cho em."
Bùi Thiệu Khiêm nói là làm, dẫn cô đến cửa hàng hàng hiệu.
Nhưng ta cũng đưa Thẩm Vân Yến theo.
Vừa bước vào cửa, nhân viên bán hàng nhận ra Nguyễn Sở Kiều, vì vậy đã mang bộ quần áo đặt may đắt tiền nhất đến trước mặt cô.
“Đây là những bộ trang phục đã đặc biệt chọn ra và dành riêng cho cô!”
Nói xong, nhân viên bán hàng liếc Thẩm Vân Yến với ánh mắt khinh thường: "Kh giống như một số , gần đây ngày nào cũng đến cửa hàng để chọn đồ, tr nghèo nàn, làm thể mặc đẹp được!"
Bùi Thiệu Khiêm biến sắc: "Yến Yến..."
" biết xuất thân thấp hèn, nhưng cô Nguyễn à, cô cũng kh cần nhờ khác chê bai như vậy!"
Thẩm Vân Yến mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi: " biết cô Nguyễn đã trở về, kh nên ở bên cạnh Thiệu Khiêm và làm phiền hai ..."
Nói xong, cô ta quay chạy .
Khoảnh khắc sau, một tiếng "rầm" vang lên.
Trần nhà của trung tâm thương mại sập xuống, đè lên Thẩm Vân Yến.
Cô ta kh nói một lời, ngã xuống trong vũng máu...
"Yến Yến!!!"
Bùi Thiệu Khiêm mặt mày biến sắc, đẩy thẳng Nguyễn Sở Kiều ra.
Nguyễn Sở Kiều kh cẩn thận, bị đẩy ngã xuống đất, lưng đập vào bàn trà, bị đập đến chảy máu.
Cô rên rỉ vì đau đớn, nhưng Bùi Thiệu Khiêm kh thèm quay đầu lại, ôm l Thẩm Vân Yến biến mất khỏi tầm của cô.
Nguyễn Sở Kiều trở về nhà một .
Cô l hộp thuốc ra, cố gắng chịu đau để bôi thuốc cho , chỉ cảm th vết thương trong tim lại lớn hơn.
Cô nằm trên giường, xung qu căn phòng đầy những thứ xa lạ.
Trước đây, cô thích đặt tinh dầu hoa oải hương trong phòng.
Nhưng bây giờ, nó đã trở thành mùi hương trầm mà cô ghét nhất.
Giữa đêm, cô bị đánh thức bởi tiếng chu ện thoại.
Đó là Bùi Thiệu Khiêm.
"Vợ ơi, đến bệnh viện Bắc Thành ."
Kh đợi cô trả lời, ta cúp máy ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kiep-sau-xin-dung-gap-nhau/chuong-4.html.]
Khi cô đến bệnh viện, cô th Bùi Thiệu Khiêm với cơ thể đầy máu, đang dựa vào tường hành lang bệnh viện.
Nguyễn Sở Kiều đột nhiên dừng lại, cảm th tim như bị thứ gì đó siết chặt, khiến cô kh thể thở được.
" nào? cố tình gọi đến để hiến m.á.u cho cô ta, kh?"
"Bùi Thiệu Khiêm, chính cô ta đã khiến ngồi tù hai năm! Dù chết, cũng kh thể hiến m.á.u cho cô ta!"
"Gọi em đến kh để em hiến máu." Bùi Thiệu Khiêm đưa cho cô một tờ gi th báo: " và Yến Yến cùng nhóm máu, nhưng để hiến máu, cần chữ ký đồng ý của thân."
Đúng vậy, cô vẫn là vợ hợp pháp của Bùi Thiệu Khiêm.
Nhưng trong gia đình này, còn chỗ nào cho cô nữa?
Bùi Thiệu Khiêm nói nhẹ nhàng: "Yến Yến đã cứu mạng , vì tình nghĩa, kh thể đứng mà kh làm gì khi cô gặp nạn. Vợ ơi, ký ."
Nguyễn Sở Kiều run rẩy hai tay, ký vào gi đồng ý từng nét một.
Mỗi nét bút như d.a.o cắt vào tim cô, khiến cô đau đớn đến chảy nước mắt.
Những ngày sau đó, Bùi Thiệu Khiêm cố tình từ chối tất cả c việc để chăm sóc Thẩm Vân Yến ở bệnh viện.
Mỗi ngày, Nguyễn Sở Kiều đều lướt qua trang cá nhân của Thẩm Vân Yến.
ta ngồi bên giường, gọt táo cho cô ta; ta nấu ăn, hầm súp gà cho cô ta; ta dựa vào giường, mệt mỏi đến ngủ ...
Bùi Thiệu Khiêm như sợ cô hiểu lầm, nên cố tình gửi tin n giải thích cho cô:
【Vợ ơi, khi Vân Yến khỏi bệnh và xuất viện, sẽ thực hiện hai lời hứa trước đây với cô .】
【 thể hoàn toàn bu bỏ quá khứ và chúng ta thể sống như trước đây.】
Năm ngày sau, Bùi Thiệu Khiêm đột nhiên trở về nhà.
ta ra lệnh ngắn gọn cho cô ,
"Vợ ơi, thay quần áo và cùng ."
Khi ngồi vào xe, Nguyễn Sở Kiều vẫn kh kìm được hỏi: "Đi đâu vậy?"
Bùi Thiệu Khiêm cầm vô lăng bằng một tay, tay kia nới lỏng nơ cổ: "Hôm nay là ngày khai trương cửa hàng hoa của Yến Yến. Cô đã đặc biệt nói với , mời đến ủng hộ cô ."
Khi đến cửa hàng hoa của Thẩm Vân Yến, Nguyễn Sở Kiều đột nhiên biến sắc.
Cửa hàng hoa đó vốn là phòng vẽ riêng của cô, trong đó hơn chục bức tr riêng của cô, cùng với nhiều bức tr nổi tiếng thu thập từ khắp nơi trên thế giới.
Nguyễn Sở Kiều vào trong, những bức tr cá nhân của cô được treo trên tường cửa hàng hoa như những bức tr trang trí.
Còn những bức tr thu thập từ khắp nơi trên thế giới thì bị vứt bỏ như rác rưởi ở sân sau.
Nguyễn Sở Kiều tức giận đến run rẩy: "Bùi Thiệu Khiêm, đây là xưởng vẽ của , quyền gì mà tùy tiện xử lý nó?! Còn tặng cho Thẩm Vân Yến nữa!"
Bùi Thiệu Khiêm cô với ánh mắt bất lực: "Vợ ơi, hai năm qua kh em ở trong tù ? Nơi này trống rỗng thì cũng chỉ là trống rỗng thôi."
Cô kh kìm được mà bật cười thành tiếng.
ta quên mất lý do cô vào tù kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.