Kiều Thê Tích Trữ Hàng Thập Niên 80
Chương 238
“Cảm ơn sự tin tưởng ông.”
Lục Lẫm tiễn William lên xe, cùng theo ông rời mới hớt hơ hớt hải ký túc xá.
Xung quanh nhiều quan tâm đến William, nhất những nhân viên cấp quản lý đều đợi lên tiếng.
Lục Lẫm xua tay:
“ làm việc , hôm nay còn việc, mai mới họp.”
“ thưa Lục tổng.”
“ , đừng cho vợ đang làm gì, cứ mập mờ thôi.”
“Rõ.”
Lục Lẫm đẩy cửa thì thấy phụ nữ nhỏ bé sofa đang ngủ ngon lành.
hít sâu một , nhẹ nhàng bước tới, đắp chăn cho cô.
“Dao Dao.”
Lục Lẫm xổm xuống, nắm lấy bàn tay đang buông thõng một bên cô, ánh mắt thâm tình và dịu dàng.
cứ ngỡ dù dốc hết sức lực chăm sóc cô, cũng đổi sự quan tâm cô.
cô đến , đây chẳng đại diện cho việc cô cũng quan tâm , nhớ ?
“Nóng quá...”
Mục Dao Dao cảm thấy bí bách, mở mắt liền thấy khuôn mặt điển trai đàn ông.
Lục Lẫm chỉ mới rời nhà một tuần thôi, cả trở nên trầm hơn vài phần.
“Tỉnh .”
“Xem tivi đến mức ngủ quên mất, Tôn Ngộ bắt đầu đ.á.n.h Bạch Cốt Tinh .”
Mục Dao Dao ngáp một cái, theo bản năng tivi, rút tay lót đầu.
“ thật đấy, xem bao nhiêu cũng thấy .”
Lục Lẫm chút hụt hẫng, ánh mắt tối sầm , lúc nãy hôn cô lạnh nhạt như .
“Lát nữa em , dẫn em vườn hoa xưởng dạo một vòng.”
“.”
Mục Dao Dao dậy, Lục Lẫm chỉnh mái tóc chút rối bời cho cô.
“ thấy làm tóc ở bên ngoài xưởng đấy, tóc xoăn em thể chăm sóc .”
“ cần .”
Mục Dao Dao lắc đầu:
“ thể tiêu xài lãng phí nữa, tiết kiệm lâu dài.”
Hơn nữa, Lục Lẫm ở đây làm việc nặng nhọc đến tối tăm mặt mày, cô cũng thể tùy tiện tiêu tiền .
Bệnh gia trưởng Lục Lẫm tái phát:
“ cần em tiết kiệm, để dành tiền cho em .”
Mục Dao Dao cạn lời:
“Em sống lắm , ăn no em dạo một vòng về, lát nữa gian chọn món gì thích mà ăn.”
Ăn đồ ăn vặt, tuy thể coi cơm canh nóng hổi, vẫn hơn cái bánh bao mốc .
Lục Lẫm gật đầu:
“Cảm ơn vợ.”
Vợ...
Mục Dao Dao ngượng ngùng , khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đỏ ửng.
“ thôi.
Lát nữa còn làm việc mà.”
Lục Lẫm táo bạo vươn tay , im lặng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn cô.
“Cho nắm tay một chút, nếu sức để trụ vững nửa tháng còn .”
Bàn tay nhỏ nhắn đang vùng vẫy Mục Dao Dao trở nên ngoan ngoãn, cùng bước khỏi văn phòng.
“Đây nhà xưởng mới, bên trong vật tư cần vận tải đường dài, chúng chịu trách nhiệm gửi hàng, dùng xe và chúng .”
“Thật lợi hại, xưởng mới thành lập ?”
“ , bộ phận nào cũng .”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mục Dao Dao chớp chớp mắt, những khác tới lui, ai nấy đều vẻ liều mạng, bước chân nhanh, hề cảm giác làm việc cho lệ.
“ giống doanh nghiệp mới chút nào, họ làm việc đều nghiêm túc, tính gắn kết doanh nghiệp.”
Mấy chữ tính gắn kết doanh nghiệp cũng cô học từ tin tức đời .
Lục Lẫm chút bất ngờ:
“Dao Dao, ngờ em cũng hiểu về quản lý doanh nghiệp đấy.”
“Ha ha em thì hiểu cái gì, em chỉ cảm thấy làm việc nghiêm túc, sẽ vì mới thành lập mà gặp khó khăn, nhất định thể kiếm bộn tiền.”
“Cái miệng em thật ngọt.”
Lục Lẫm cúi đầu mỉm :
“ thì thêm vài câu nữa .”
Mục Dao Dao bịt miệng:
“ đừng em nữa, em thật mà, giỏi.”
“Lục...”
Một thanh niên tới, mở miệng Lục Lẫm ngắt lời.
“ chuyện gì.”
“ buổi tiếp khách, ngay bây giờ, đối phương nhậu, ăn chút gì lót .”
Lục Lẫm gật đầu, cau mày:
“ đột ngột thế, còn cùng cô .”
“Đối phương...”
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Trời Sinh Mang Mầm Ác, Nhưng Cả Nhà Tôi Còn Điên Hơn Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
Thanh niên im bặt, phụ nữ nhỏ nhắn xinh quan hệ gì với Lục tổng.
“ .”
Lục Lẫm ghét nhất ai năng ấp úng.
Thanh niên ngại ngùng gãi đầu:
“Tìm vài phụ nữ cùng, cho dễ làm việc.”
Mục Dao Dao tò mò Lục Lẫm:
“Làm gì cơ?”
Ánh mắt Lục Lẫm thoáng qua vẻ hoảng hốt, giả vờ bình tĩnh:
“ gì, chỉ chuốc rượu thôi.”
“ bậy bạ, chuyện chứ.”
Ánh mắt Mục Dao Dao trở nên nguy hiểm:
“Đừng bảo... loại quan hệ mà em đang nghĩ đấy nhé?”
“ .”
Trán Lục Lẫm sắp toát mồ hôi , lườm gã thanh niên :
“ , chuyện lát nữa , làm việc .”
“ chuẩn xe.
Lát nữa chúng xuất phát luôn.”
Thanh niên ngượng ngùng chạy mất.
Mục Dao Dao nhíu mày, hất tay Lục Lẫm :
“ làm việc , em về đây!”
“Về cái gì mà về, cùng em xem cảnh làm việc, ?”
Mục Dao Dao mím môi mỉm :
“Cảnh làm việc thực sự, e bây giờ em thấy .”
“Ý em .”
“Ý , bản lĩnh đều ở chỗ phụ nữ và bàn rượu cả.”
Khuôn mặt Lục Lẫm lập tức cứng đờ, mấy ngày nay mỗi tiếp khách, đều chủ chi, chịu trách nhiệm trả tiền , những chuyện khác đều do đám cấp khéo léo làm.
Dường như nào cũng sẽ dẫn theo vài phụ nữ lẳng lơ, cấp , phụ nữ thì mới dễ làm việc, nếu xưởng mới mở sẽ khó mà tìm khách hàng.
Cứ như , vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ đối với chuyện .
ngờ hôm nay đụng ngay họng s-úng.
“Dao Dao, chuyện do họ sắp xếp, liên quan gì đến cả.”
“ liên quan đến mà còn cần báo cáo với ?
em tin .”
“Dao Dao, chuyện như em nghĩ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.