Kim Chủ Nghèo Khổ Bao Nuôi Đại Thiếu Gia
Chương 7:
Trong giấc mơ, đầu như bị xuyên thủng bởi một tiếng ện tử lạnh toát.
Nó gào thét giận dữ, vang vọng trong não , chọc vào từng sợi thần kinh:
【Con đàn bà c.h.ế.t tiệt! Háo sắc đến mức phá nát cả cốt truyện, não cô toàn suy nghĩ đồi bại à!?】
【Tao cho cô một ngày để nghỉ học, RÚT! BIẾN khỏi tầm mắt nam chính cho tao!!】
mất m giây mới phản ứng lại, hình như đây là hệ thống liên quan đến cốt truyện.
dè dặt hỏi:
【Nếu nghỉ học… hệ thống thể chuyển đến trường khác kh?】
Tiếng gào bên tai càng chói:
【Cô mơ ! Cô chỉ là nhân vật pháo hôi, dựa vào cái gì mà đòi sắp xếp?】
cố tìm từ ngữ, muốn giải thích hoàn cảnh của :
【Nhưng giờ mà nghỉ ngay thì chưa tìm được trường mới… thật sự cần tốt nghiệp… Với lại, cũng đã chủ động tránh xa Lục Trạch Th , thể nào…】
Tiếng máy lại cắt ngang lời , kh còn tức giận mà chỉ còn lạnh lùng như lệnh hành hình:
【Xác định: mức độ kh hợp tác 100%. Tiến hành cưỡng chế trừng phạt.】
Cơn đau như còi báo động rít bên tai khiến đầu muốn nổ tung.
Tỉnh dậy , cơn đau vẫn chưa hết.
Nhưng ều sợ hơn là cái gọi là “trừng phạt cưỡng chế” kia.
lục tìm trong đám bình luận bay để kiếm m mối nhưng chẳng th gì.
Nó giống như th kiếm lơ lửng trên đầu, chưa rơi xuống nhưng đã gặm nhấm cuộc sống bình yên cực khổ gây dựng.
Và chỉ hai ngày sau.
Khi tan học, vừa đến hành lang, nghe th âm th hỗn loạn phát ra từ phòng ký túc.
Th kiếm đã rơi xuống.
Bình luận bay ên cuồng hiện ra:
【Đệt, hệ thống này quá kinh. Nó trực tiếp kéo thằng cha dượng cặn bã đến thế giới này!】
【Ghê tởm thật sự! Đây là ?!】
【Cũng khi nó vốn kh . Mà nói thật, con gái háo sắc như vậy, đáng đời!】
【 đã bảo là sẽ bị trừng phạt mà! M còn đu couple này cơ đ.】
【Khoan đã, m đọc “Luật an toàn dị giới” chưa? Đừng đùa nữa! Gã cha dượng này tiền án bạo lực, trộm cắp, còn nghiện rượu đ!】
【Bọn fan nam chính độc hại này quên mất mạng nào cũng là mạng hả?】
【Khoan… hiểu ra . khi nào vì quá khứ đó mà Kiều Nhan mới yêu tiền, yêu trai đến vậy kh…】
Ý thức bất giác bị kéo về đoạn ký ức đáng lẽ bị chôn vùi từ lâu.
Mẹ mất từ sớm, chẳng để lại gì cho ngoài một gã chồng rượu chè, bạo hành.
kh trách bà.
Vì những gì bà đã quá ít đến mức một gã đàn như vậy cũng là chỗ dựa duy nhất của bà.
Khi bà còn sống, nắm đ.ấ.m của ta chưa từng rơi vào .
Nhưng khi bà kh còn, trở thành c cụ trút giận.
từng nghĩ đến việc bỏ trốn.
Nhưng rào cản lớn nhất chính là kh tiền.
Khi , lần đầu tiên nhận ra tiền, thật sự thể giải quyết được nhiều thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-chu-ngheo-kho-bao-nuoi-dai-thieu-gia/chuong-7.html.]
Dù là ở cái làng heo hút hẻo lánh kia.
tiền, vẫn thể bắt xe từ lạ, chứ kh nhờ vả dân làng bị phát hiện, bị kéo về nhận thêm trận đòn như chó.
biết cách duy nhất để thoát khỏi đó là học.
Học thật nhiều, học đến chết, vì ta bảo học là con đường đổi đời.
May mắn thay, việc duy nhất gã dượng từng làm ra dáng con nhất chính là cho học hết cấp hai.
từng nghĩ đó là vì ta còn chút lương tâm sót lại.
Cho đến cái đêm nhận gi báo trúng tuyển cấp ba thành phố.
nghe th ta vừa uống rượu vừa khoe qua ện thoại:
“Tao nói này, con nhỏ giờ cũng gọi là học hành đàng hoàng đ. Dù cũng là học sinh cấp ba, giá khác chứ! Mày thử nghĩ xem, sau này mày bảo vợ mày là gái cấp ba, ngầu kh?”
Khoảnh khắc đó, bỗng hiểu rõ:
Chẳng cái gọi là lương tâm.
Trong mắt ta, chỉ là món hàng.
Một món hàng thể được đánh giá là tri thức thì sẽ được tăng giá trị.
Lúc đó, vẫn còn quá ngây thơ.
thử thuyết phục:
“Đợi con học xong cấp ba lên đại học, chắc c sẽ kiếm được nhiều tiền hơn…”
Đáp lại là những cái tát nảy đom đóm.
Ông ta giật tóc , gào lên:
“Mày nói lắm thế hả? Tao bảo mày gả cho ai thì mày gả cho đó!”
“Chờ hả? Mày muốn đợi tao c.h.ế.t mới chịu gả hả? Tao làm vậy là vì mày đó! Mày học xong thì ? Cuối cùng chẳng cũng l chồng à? Tao giúp mày chọn sẵn mà mày còn kh biết ơn?!”
Tối hôm đó, làm ra chuyện “động trời” nhất đời.
cho một đống thuốc ngủ vào rượu, l trộm 800 tệ và gi báo trúng tuyển, trốn khỏi ngôi làng đó trong đêm.
Cũng là trốn khỏi số phận từng được sắp sẵn cho .
Nhưng giờ đây, khi mở cửa phòng ra, số phận xấu xí lại nhe răng cười với lần nữa.
Gã đàn đó nói:
“Con gái ngoan… tìm được mày đúng là khó quá đ.”
Phòng trọ vốn chẳng rộng rãi gì, giờ đã tan hoang như bãi chiến trường.
Ly trà, bát sứ, sách vở… tất cả đều bị đập vỡ tứ tung.
Trên sàn còn rải rác vài tờ tiền gi.
Trước đây, để đảm bảo an toàn, đã gửi phần lớn tiền vào ngân hàng.
Nhưng vì thói quen thích đếm tiền trước khi ngủ, vẫn giữ lại một ít tiền mặt.
Bây giờ, cả tiền mặt lẫn thẻ ngân hàng giấu kỹ… đều bị gã dượng moi ra.
cầm thẻ của , ánh mắt hưng phấn đến phát rồ:
“Xem ra mày m năm nay kiếm được cũng khá ha, cũng kh uổng c tao nuôi mày.”
“Mật khẩu là gì hả con khốn, cuối cùng tao cũng rượu xịn để uống !”
cố kiềm cơn run rẩy, lạnh lùng nói:
“Đó là tiền của , kh liên quan gì đến .”
Lời vừa dứt, ánh mắt gã đàn như bùng cháy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.