Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kim Chủ, Tôi Trả Em Một Gia Đình

Chương 13

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

34

Hoắc Nghiễn Thâm chuyện hôm từ .

về đến nhà.

rút một tấm séc đưa cho Tống Doãn.

“Cảm ơn con.”

Tống Doãn cúi xuống tiền tấm séc.

Khóe môi lập tức cong lên đầy hài lòng.

cần khách sáo.”

đó, Hoắc Nghiễn Thâm lấy trong túi áo một cây kẹo mút.

Đưa sang cho Hoắc Cẩn.

Đứa nhỏ lập tức sáng bừng hai mắt.

“Oa!”

kẹo mút!”

Hoắc Nghiễn Thâm: “…”

con trai.

Chỉ thấy đau đầu.

Thế lặng lẽ ghé sang nhỏ với Tống Doãn:

“Đồng ý với chú một chuyện.”

“Nếu nó lớn lên.”

“Dám tranh cổ phần tập đoàn với con.”

“Ít nhất... giữ cho nó một mạng.”

Tống Doãn bình tĩnh kẹp tấm séc quyển sách.

Thuận tiện tặng luôn cho một cái trợn mắt.

thể?”

“Đương nhiên nhổ cỏ tận gốc.”

Hoắc Nghiễn Thâm: “…”

bất lực sang Hoắc Cẩn.

“Con tự cầu phúc cho .”

Hoắc Cẩn chẳng hiểu gì.

Vẫn đang loay hoay bóc cây kẹo.

“Bố.”

“Con cắn mãi mở .”

Hoắc Nghiễn Thâm: “…”

bữa tối.

lập tức trốn phòng làm việc.

Chuẩn tránh kiếp nạn.

ngờ mới vài phút.

Hoắc Nghiễn Thâm cầm theo máy tính bảng bước .

Màn hình đang phát đoạn camera giám sát.

Trong video.

Tô Vãn tự tay đeo dây chuyền lên cổ .

đó còn nắm tay .

Ánh mắt tràn ngập sự yêu thích.

bỗng thấy chột .

Đành cố ý đổi chủ đề.

xem đến đoạn cuối ?”

Hoắc Nghiễn Thâm vẫn giữ khuôn mặt lạnh.

“Xem .”

cũng dạy dỗ Hoắc Cẩn.”

em định giải thích thế nào?”

...”

“Bây giờ vẫn tư cách quản em?”

Xem chuyện thật sự qua nổi.

siết chặt tay.

lúc .

Khóe mắt thoáng thấy ngoài cửa.

Hai đứa nhỏ đang đó.

ai gì.

Chỉ lặng lẽ .

Bao nhiêu tức giận trong lòng bỗng tan biến.

Thật .

rõ vì hôm đó hai đứa cố tình bày trò.

Chúng chỉ đang sợ.

Sợ sẽ rời .

Trong lòng bỗng chua xót đến lạ.

khẽ thở dài.

.”

“Xin .”

sẽ giữ cách với cô .”

“Sẽ để xảy chuyện như thế nữa.”

Ánh mắt Hoắc Nghiễn Thâm thoáng hiện vẻ bất ngờ.

Ngay đó.

Ý dần lan đầy đáy mắt.

Sáng rực.

Lúc .

Tống Doãn cũng bước tới.

.”

“Con chỉ đang đùa.”

làm .”

khác sẽ buồn.”

liếc con bé.

yêu con nữa.”

Tống Doãn sửng sốt.

lập tức phản ứng.

.”

“Đó tuyệt chiêu con.”

“Từ giờ con cũng yêu nữa.”

!”

“… đáng thương.”

!”

Con bé vội vàng ôm lấy mặt .

Còn hôn lên trán một cái.

Rõ ràng đang cố ngăn tiếp tục dùng "chiêu" .

cuối cùng cũng bật .

Ngay lúc đó.

Một giọng trầm thấp vang lên bên tai.

yêu em.”

ngẩng đầu.

Hoắc Nghiễn Thâm đang mở lòng bàn tay.

Bên trong một chiếc nhẫn kim cương.

Viên đá trong suốt phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Chói mắt đến mức khiến tim khẽ rung lên.

Khóe môi cong thành nụ dịu dàng.

lúc.”

thật sự nghi ngờ.”

“Em rồng hóa .”

mê những thứ lấp lánh đến thế?”

nghiêm túc trả lời:

thích những thứ .”

đắt.”

Hoắc Cẩn chớp chớp mắt.

vẻ như đang nghĩ tới điều gì.

Tống Doãn bình thản lên tiếng:

.”

đồ vật.”

Hoắc Cẩn: “?”

35

Tháng Chín.

Chúng lái xe trở về Tầm Châu.

Quê cũ giờ tiêu điều.

Ngày trong thôn vốn chẳng bao nhiêu hộ dân.

Đến khi thời đại mạng xã hội bùng nổ, lớp trẻ lượt lên thành phố lập nghiệp.

già trong nhà qua đời.

Cũng chẳng còn ai về nữa.

Hoắc Cẩn áp sát cửa kính xe.

Đôi mắt đầy tò mò sân cỏ dại um tùm.

“Đây nhà hồi nhỏ ?”

Một lát , thành thật cảm thán:

“Cũ quá.”

cũ thật.

Cỏ mọc kín cả góc sân.

Mái ngói cũng sắp sập xuống.

Bậc thềm cửa.

Chính nơi hồi bé thường nhảy lên nhảy xuống.

Mỗi như .

đều bảo đừng nghịch nữa.

Còn bố thì khen nhảy xa.

Thật .

cũng từng yêu thương.

từng một quãng thời gian.

đứa trẻ cả bố lẫn cưng chiều.

Chỉ ...

đó.

thứ đều đổi.

Hạnh phúc ngắn ngủi đến mức.

Nhiều năm nhớ .

vẫn luôn nghi ngờ.

Liệu đó chỉ một giấc mơ tự tưởng tượng .

sự thật vốn .

từng niềm vui.

sinh trong sự ghét bỏ bố .

Bố ghét vì con gái.

chê đủ xinh .

Gia đình nghèo khó.

mong bình thường một đứa trẻ.

Đều xem hiểu chuyện.

Cảm giác xứng đáng.

Theo suốt những năm tháng trưởng thành.

Chỉ khi khoác lên những món đồ nhất.

Đắt tiền nhất.

mới cảm thấy bản giá trị.

gương.

thấy chính thật xinh .

mới tin.

lẽ cũng đáng khác yêu.

Một cơn gió nhẹ lướt qua sân.

Mang theo mùi cỏ cây thoang thoảng.

Đến lúc .

mới chậm rãi nhận .

Điều luôn khao khát.

Chẳng tiền bạc.

tình yêu.

hết đến khác đẩy nó xa.

Chỉ vì từ nhỏ.

ép bản tin rằng.

Tình yêu thứ vô dụng.

Chỉ như .

mới thể tiếp tục sống.

Đến khi thật sự mang tình yêu đến mặt.

sợ hãi.

.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...