Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kim Chủ, Tôi Trả Em Một Gia Đình

Chương 15

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

37

đường trở về.

Xe kẹt hơn một tiếng đồng hồ.

Để tránh dòng xe phía .

Chúng rẽ một con đường nhỏ.

Con đường vắng tanh.

lấy một chiếc đèn đường.

Hai bên cỏ dại mọc um tùm.

thuận miệng cảm thán:

“Chỗ …”

làng.”

quán.”

“Ngay cả camera cũng chẳng thấy.”

“Quá thích hợp để cướp.”

cái miệng hôm nay ai khai quang.

dứt lời.

Vài đàn ông bịt kín mặt liền lao khỏi bụi cỏ.

Trong tay ai cũng cầm hung khí.

Khí thế hùng hổ.

“Hoắc Nghiễn Thâm!”

sống thì giao tiền đây!”

giật .

Theo bản năng ôm chặt hai đứa nhỏ.

Cũng kính xe chống đạn nổi .

Hôm nay xui tận mạng.

Ngược .

Hoắc Nghiễn Thâm bình tĩnh đến lạ.

còn vẻ quen tên cầm đầu.

Thản nhiên :

Hai.”

“Tiền ông nội để tiêu hết ?”

“Giờ còn học cướp?”

“Câm miệng!”

Tên cướp lập tức nổi giận.

“Hồi đó.”

“Tao nên bóp chết thằng con hoang mới !”

ngẩn .

đang ai?”

Hoắc Cẩn ngoan ngoãn giơ tay.

con.”

“Hồi mới sinh.”

“Bác Hai trộm con khỏi bệnh viện.”

“Ông định dùng con uy hiếp bố.”

còn chạy bao xa.”

chú vệ sĩ bắt .”

hít sâu một .

sang Hoắc Nghiễn Thâm.

“Vì từng kể với ?”

bình tĩnh đáp:

“Lúc đó.”

tìm em nữa.”

“Em chạy đến Tô Châu .”

Tống Doãn dám tin.

“Trong bụng hai em bé.”

“Mà cũng ?”

bất đắc dĩ giải thích:

khi đến Tô Châu.”

sốt cao vì hợp khí hậu.”

“Sốt đến mức mất trí nhớ.”

“Quên luôn sinh hai đứa.”

Hoắc Cẩn hình.

Một lúc lâu mới lắp bắp:

“Thế …”

quên luôn cả con?”

Tống Doãn bình thản đáp:

đủ .”

“Dù cái hố cũng lấp .”

Hoắc Cẩn: “…”

38

Đến lúc .

chẳng còn tâm trạng đùa nữa.

Tên cướp lập tức phát động tấn công.

Liên tiếp đập mạnh cửa kính.

Mặt kính chống đạn xuất hiện vô vết nứt.

Đan kín như mạng nhện.

ôm chặt hai đứa trẻ.

Tiện chân đá mạnh lưng ghế lái.

Tức đến phát điên.

“Hoắc Nghiễn Thâm!”

“Xử lý ngay!”

“Nếu hôm nay cũng đừng hòng sống!”

“Đợi…”

“Đợi một chút…”

“Cảnh sát ở ngay phía .”

Tống Doãn tò mò sờ lên lớp kính.

Hai mắt sáng lên.

“Oa!”

“Đây kính chống đạn 7-1.”

“Loại đặc cấp mà nhà họ Hoắc còn bán thị trường.”

“Đạn bình thường xuyên nổi.”

vội kéo con bé .

“Giờ .”

“Đừng nghiên cứu cái đó nữa.”

sang Hoắc Cẩn.

vẫn bình thản trong ghế an .

Chân còn bắt chéo.

Nhàn nhã như đang xem phim.

thật sự hiểu nổi.

“Chị con sợ thì thôi.”

con cũng chẳng sợ?”

Hoắc Cẩn nhún vai.

.”

“Con sinh bác Hai bắt cóc.”

“Trong năm đầu tiên.”

bắt cóc ba .”

“Ba tuổi nhà trẻ.”

bắt cóc năm .”

“Bốn tuổi.”

thêm hai .”

“Đối với con.”

bắt cóc giống như trời mưa thôi.”

“Quen .”

: “?”

lập tức sang trừng Hoắc Nghiễn Thâm.

trông con kiểu gì ?”

Hoắc Nghiễn Thâm lau mồ hôi trán.

Chột giải thích:

“Thật …”

“Chỉ năm .”

“Nó đếm.”

gần như hét lên.

“Năm còn ít lắm ?!”

Tống Doãn bỗng Hoắc Cẩn.

“Thì cũng thảm .”

còn tưởng chỉ .”

“Hồi một tuổi rưỡi.”

lạc một .”

“Hơn hai tuổi.”

lạc ba .”

“Bốn tuổi.”

lạc bảy .”

“Trong đó năm .”

tự tìm chú cảnh sát nhờ đưa tìm .”

“Bây giờ mỗi ngoài.”

đều tự lấy dây buộc .”

“Chỉ sợ lạc.”

: “…”

Hoắc Nghiễn Thâm: “…”

39

lúc tình thế đang căng như dây đàn.

Từ đầu bên con đường, ánh đèn đỏ xanh xe cảnh sát bất ngờ xé toạc màn đêm.

Vài chiếc xe lao tới với tốc độ nhanh.

Các cảnh sát lập tức xuống xe, nhanh chóng khống chế hiện trường.

Đám bịt mặt còn kịp phản ứng bao vây kín.

Tên cướp cầm đầu định xoay bỏ chạy thì quật ngã xuống đất, còng tay ngay tại chỗ.

Mối nguy cuối cùng cũng hóa giải.

khi áp giải bộ nghi phạm , cảnh sát mời và Hoắc Nghiễn Thâm về đồn để phối hợp lấy lời khai.

đường, Hoắc Nghiễn Thâm mới bình thản giải thích:

dính líu đến xã hội đen.”

“Gần đây bọn chúng đang vận chuyển một lô hàng.”

“Thiết lén vô tình thu tin tức.”

công dân chấp hành pháp luật, chuyện thì đương nhiên báo cảnh sát.”

“Tiền thưởng tố giác đủ mua thêm túi cho em.”

Thì suốt những năm qua.

vẫn âm thầm thu thập chứng cứ về trai thứ hai.

Mục tiêu duy nhất đưa tù.

Chỉ tiếc chứng cứ vẫn đủ sức kết tội.

Nếu nóng vội tay chỉ khiến đối phương cảnh giác.

vẫn luôn kiên nhẫn chờ.

Chờ đối phương lộ sơ hở lớn nhất.

.

chuyện đầu độc ...”

“Cũng làm?”

.”

phát hiện từ .”

lập tức nhíu mày.

“Nếu .”

“Vì vẫn uống?”

cố ý?”

Ánh mắt Hoắc Nghiễn Thâm né tránh.

tức đến mức túm chặt cà vạt .

dùng khổ nhục kế?”

“Để bản suýt mất mạng?”

“Để Hoắc Cẩn một ngoài cửa gần nửa tiếng?”

Hoắc Cẩn lập tức giơ tay giải thích.

.”

“Con chỉ hai phút.”

đó mất điện.”

“Điều hòa cũng ngừng chạy.”

Mồ hôi chảy đầy .

Thì ...

.

nóng.

Tống Doãn lập tức trợn mắt.

“Con bảo chú đang lừa .”

chịu tin.”

40

siết chặt hai bàn tay.

Đầu ngón tay trắng bệch vì dùng quá nhiều sức.

thật sự tát chết hai bố con .”

“Chuyện như mà cũng dám mang đùa?”

thẳng Hoắc Nghiễn Thâm.

“Nếu hôm đó thì ?”

bình tĩnh đáp:

bác sĩ ở đó.”

“Hơn nữa…”

“Em nhất định sẽ .”

em cũng .”

khựng .

Ký ức nhiều năm bất chợt ùa về.

Ngày đầu tiên trở thành chim hoàng yến Hoắc Nghiễn Thâm.

chém chân.

Máu nhuộm đỏ cả tấm thảm.

Mất máu quá nhiều nên hôn mê.

Khi .

bỏ chạy.

chạy một đoạn.

đầu trở .

cố hết sức kéo ngoài.

chịu dậy.

tức đến mức tát mạnh mặt .

tỉnh táo.

Khi đó.

Gương mặt Hoắc Nghiễn Thâm trắng bệch như tờ giấy.

Khóe môi vẫn cố nhếch lên một nụ yếu ớt.

đến mức giống ma cà rồng trong phim.

Ngay khoảnh khắc .

từng cảm thấy quen.

chẳng thể nào ngờ .

chính bé ở cô nhi viện năm xưa.

Nhắc chuyện cũ.

Ánh mắt Hoắc Nghiễn Thâm cũng tràn ngập cảm xúc.

khẽ hỏi:

“Vì lúc đó em về cứu ?”

bẻ từng ngón tay đáp:

“Vì khắp căn phòng đều dấu vân tay .”

“Nếu cảnh sát tới.”

cũng chạy nổi.”

“Lỡ hại .”

thành kẻ chịu tội .”

chừng còn tù.”

“Thậm chí mất mạng.”

kéo ngoài.”

“Nếu còn sống.”

lẽ cũng sẽ sống.”

“Hoắc Nghiễn Thâm.”

“Gặp xui tận tám kiếp.”

“Ngày đầu tiên suýt dính án mạng.”

Hoắc Nghiễn Thâm chỉ khẽ.

lập di chúc từ sớm.”

“Trong phòng đều camera.”

“Đội luật sư nhà họ Hoắc sẽ dốc lực bảo vệ tài sản em.”

“Em sẽ liên lụy.”

nhất thời phản ứng thế nào.

Hoắc Nghiễn Thâm cửa kính sát đất.

Lặng lẽ ánh đèn rực rỡ ngoài thành phố.

Giọng khàn .

“Hôm đó.”

tưởng sắp chết.”

còn cơ hội chờ Nịnh Nịnh nữa.”

“Ngày đầu tiên gặp em.”

“Em xinh nhút nhát.”

“Nếu chết.”

“Ai sẽ bảo vệ em?”

“Tiền để .”

“Liệu em giữ nổi ?”

“Khi nghĩ thứ kết thúc.”

“Cửa phòng mở .”

“Nịnh Nịnh trở .”

“Em cố gắng kéo ngoài.”

“Rõ ràng sức em nhỏ như .”

“Vẫn cắn răng kéo .”

“Em cứ .”

ngoài sẽ sống.”

“Khi năm đó rời cô nhi viện.”

“Em cũng từng với như .”

Đôi mắt Hoắc Nghiễn Thâm đỏ hoe.

đó.”

bước ngoài .”

“Nịnh Nịnh từ nhỏ chịu quá nhiều khổ.”

“Lớn lên tìm .”

“Cho nên em làm loạn.”

bướng bỉnh.”

lời.”

“Đều chuyện bình thường.”

cần em hiểu chuyện.”

cần em ngoan.”

“Cũng cần em yêu .”

chỉ mong em bình an.”

“Vui vẻ.”

“Chỉ thôi.”

Lồng ngực như thứ gì đó đập mạnh.

đau.

lúc .

lẽ nên với .

Rằng yêu .

...

Ba chữ .

vẫn thể thốt .

ghét chính bản .

“…Em…”

Hoắc Nghiễn Thâm mỉm .

dang rộng vòng tay.

“Nịnh Nịnh.”

hiểu.”

đều hiểu.”

nhẹ nhàng ôm lấy .

Bàn tay dịu dàng vuốt lên lưng từng chút một.

cần gì cả.”

“Một câu vốn thể chứng minh điều gì.”

“Chính vì em.”

“Tình yêu mới tồn tại.”

“Cũng vì yêu em.”

“Nên ba chữ ‘ yêu em’ mới ý nghĩa.”

chỉ cần em hạnh phúc.”

“Những điều khác.”

cần nữa.”

()


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...