Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 12: Chạy Trốn Hôn Sự - 2
Ô, cái này mà Vân Ly cũng nghĩ ra được, xem ra mắt của tỷ ta còn phong phú hơn cả Long vương. quay lại, nhoẻn miệng cười: "Nếu ta câu dẫn được lão Long vương, thì Vân Ly tỷ tỷ đây còn gọi ta một tiếng di nương chứ."
Vân Ly nghe thế thì giận đến x cả mặt mày, lắp ba lắp bắp, chỉ trỏ một hồi mất. thay y phục xong cũng rời động Ngọc Khiết, đến chỗ Lục xà nương.
Lục xà nương là thứ của Long vương, từ lúc Long vương nhận làm nghĩa nữ thì được giao cho bà chăm sóc, đối với quan tâm, yêu thương vô cùng. Sau khi mẫu thân của Vân Ly và Vân Tùy qua đời cùng trong trận chiến thì Long vương kh lập thêm hậu nhưng tất cả đều ngầm hiểu vị trí của bà trong Thủy cung này.
Lúc đến, th bà đang mân mê những chiếc lọ xinh xinh, nếu đoán kh lầm thì đó là những viên linh đơn với nhiều c dụng.
Bà vừa nghe tiếng liền khoát tay ra hiệu cho đám hầu mang những chiếc lọ cất , nhẹ nhàng bưng chén trà lên hít một hơi, cất giọng: "Con còn biết đường về ? Con nói xem, nếu Cửu hoàng tử biết con lợi dụng ngài thì sẽ như thế nào đây?"
"Nghĩa mẫu, chuyện đó… xin đừng nói cho biết, con cũng chỉ là muốn giúp đỡ khác thôi mà."
cố gắng bày ra bộ mặt hối lỗi và đúng như dự đoán, Lục xà nương th thế liền chùng lòng, nhẹ bước đến bên cầm tay , vỗ về: "Ta sẽ kh nói cho ngài đâu, nhưng từ nay con kh được lên nhân gian nữa. Mỗi loài cần ở yên nơi thuộc về , kh nên vượt quá giới hạn, tránh hậu họa khó lường."
Thôi xong, thế là từ đây Lục xà nương kh cho linh đơn nữa , kh nó thì sẽ kh thể lên bờ được. Những ngày tháng ngao du chốn trần gian xem như chấm dứt, tiếc hùi hụi vì lúc trước kh xa hơn để khám phá những vùng đất khác nhau mà chỉ qu quẩn trong làng chài.
Thế là dỗi, ở lỳ trong động Ngọc Khiết kh ra ngoài. Buồn chán kh gì làm, lôi th đoản kiếm mà Lương Hữu Thuần tặng ra lau tới lau lui, xong lại ngắm nghía tỉ mỉ. Kh biết ta giờ này đang ở kinh thành hay chiến trường nữa, mắt đã khỏi hay chưa.
Cứ thế, ngày này qua ngày khác, chợt nhận ra trong đầu tự lúc nào mà đầy ắp hình bóng , đến uống nước cũng th cả gương mặt trong . Mỗi đêm nằm ngủ cứ mơ hồ như th nằm bên cạnh, giật thức giấc xong lại bứt rứt trong lòng kh tài nào ngủ lại được.
nhớ đến quay quắt, cứ thế mới m hôm mà trong gương đã th tiều tụy nhiều. Lúc trước mỗi khi Cửu Nhật trở về Nhật cung cũng đâu nhớ nhung nhiều đến thế này, kh lẽ đây là thứ tình yêu trong truyền thuyết đó , vậy mà đem lòng yêu trần gian .
Một buổi sáng kia, lúc đang mân mê th đoản kiếm thì Tiểu Bạch Nhi hớt hải chạy vào. nghe tiếng nó réo gọi từ ngoài cửa động. Con bé này m hôm nay cứ thi thoảng ngó , kh dám hỏi han gì giờ lại nhiệt tình như vậy xem ra là chuyện . Vừa th , nó khựng lại, ôm bụng thở dốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-12-chay-tron-hon-su-2.html.]
" lại gây ra chuyện gì ?"
Tiểu Bạch Nhi lắc đầu lia lịa, đáp: "Tỷ tỷ, Long vương mới từ Thiên giới về, th bọn tôm, cua khiêng nhiều lễ vật, còn …"
Nghe nó nói mà cũng khẩn trương kh kém, vội hỏi dồn: “Còn gì?”
Tiểu Bạch Nhi nói như mếu: " nghe bọn chúng kháo nhau, hai hôm nữa Cửu hoàng tử và Thiên đế, Thiên hậu sẽ xuống đây đón tỷ về thiên đình tổ chức hôn lễ."
bàng hoàng cả , kh Long vương cầu xin Thiên đế hủy hôn , giờ lại thành ra thế này. Thế là, cuống cuồng chạy đến chỗ Lục xà nương xin bà cho thêm linh đơn để trốn lên bờ. Nhưng mặc cho quỳ gối, khóc lóc, bà nhất quyết kh đưa linh đơn cho nữa, còn khuyên bảo đủ ều, kêu nên thuận theo ý Thiên đế, thành thân với Cửu Nhật.
lắc đầu quầy quậy: "Con kh thể thành thân với Cửu ca được đâu, con đã trong lòng ."
Lục xà nương nghiêm giọng: " trong lòng con ? Là ai?"
Chưa bao giờ th bà giận như vậy. Bản thân chỉ biết cúi đầu, im lặng. Lục xà nương tiến đến, nâng cằm lên, giọng run run: "Là ta? Tên tiểu tử nhân loại đó ?"
chẳng dám trả lời, chỉ khe khẽ gật đầu. Lúc này, đôi mắt Lục xà nương ánh lên một tia lục quang, tr đáng sợ vô cùng. Từng tiếng rít qua kẽ răng bà : "Tiểu Ngư, con và con tuyệt đối kh thể, con là Thủy tộc, kh thể sống trên nhân gian được."
"Nhưng con biết làm đây? Con nhớ đến kh ngủ được, ăn cũng kh ngon nữa, con làm đây?"
Mặc cho khóc tức tưởi, Lục xà nương vẫn chẳng mảy may động lòng, còn ra lệnh cho đám lâu la đem về nhốt vào động Ngọc Khiết chờ ngày thành thân.
Lâu la kéo gần đến nơi thì liều phản kháng, đánh cho chúng một trận nh chóng lẩn vào đám san hô chạy trốn. Cũng kh biết bản thân đã chạy bao lâu nữa, chỉ biết là kh thể dừng lại. Cuối cùng, bị cuốn vào một xoáy nước sâu thăm thẳm, cảm giác như bản thân rơi thẳng xuống đáy vực, trước mắt là một màu đen sẫm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.