Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 126: Nỗi Đau Tuyệt Vọng - 2
Bản thân cũng chẳng ý định hỏi Cao Đào về cách phục hồi nguyên khí cho vì vốn biết cách duy nhất chính là để liên đài hấp thụ huyết long, nhưng đó là cách mà kh bao giờ muốn thực hiện.
Tối muộn, lúc đang chải tóc, chuẩn bị ngủ thì Lương Hữu Thuần đến, cảnh tượng như lặp lại hôm thành hôn với Vân Ly, th gương mặt qua tấm gương mờ ảo phản chiếu nên vội đặt chiếc lược xuống, đứng lên.
"Hoàng thượng, thân thể thần vẫn còn yếu, kh thể hầu hạ được."
Lương Hữu Thuần vòng tay ôm l , đầu gục trên cổ, thì thầm: "Trẫm nhớ nàng."
ta thế mà nói nhớ , tên tra nam dối trá, quãng thời gian qua chẳng đến mặt còn kh muốn gặp , còn ghé đến chỗ Vân Ly cơ mà. những lúc chọn cách bu bỏ thì ta lại tìm đến chứ.
Lương Hữu Thuần bu tay đột nhiên bế lên, tiến đến bên giường, đặt xuống.
"Trẫm th nàng đã khỏe , còn lòng vòng qu hoàng cung được nữa."
Vội quay mặt , cố tránh né cái ánh mắt ma mị đó, ta khẽ cúi xuống hôn lên trán : "Hoàng hậu, nàng sinh cho trẫm một hài tử nhé."
Lương Hữu Thuần một cách khó hiểu, con này cứ thay đổi xoành xoạch thế kia, ta cũng kh cho cơ hội từ chối. Đêm đ dường như kh còn lạnh lẽo nữa.
Hôm sau tỉnh lại thì Lương Hữu Thuần đã , th chiếc nhẫn của Lục xà nương đưa đã bị lệch một chút, vòng nhẫn chưa đến vết hằn, cứ như bị tháo ra đeo lại kh khớp vậy, thật kỳ lạ, chiếc nhẫn này chưa bao giờ tháo ra cả, nó vốn vừa vặn với tay mà.
Qua hết m ngày, Cao Đào cũng đã trở lại, nghe biết được thì vội đến chỗ ngài để hỏi thăm tin tức, chờ mãi tới chiều mới th ngài về.
"Cao tiên sinh, ta đợi ngài mãi."
"Hoàng hậu nương nương, vào trong hãy nói."
bảo Tiểu Đào đứng bên ngoài đợi cùng ngài vào trong. Cao Đào ngồi xuống, đưa tay rót l chén trà, chậm rãi: "Ta vừa từ chỗ hoàng thượng ra thì thái hậu cho truyền đến để hỏi xem K Thành c chúa khi nào mới hồi cung được."
Thái hậu này xem ra là thật lòng quý mến K Thành, cũng thôi, Lan phi qua đời lúc K Thành hãy còn nhỏ, một tay thái hậu chăm sóc nàng , quý mến cũng là lẽ thường, nhưng mà chắc kiếp này nàng vĩnh viễn ở trên Thiên Sơn .
"Tinh quân nói với thái hậu thế nào?"
Cao Đào cười đáp: "Ta nói bệnh của c chúa vẫn chưa khỏi, chờ thêm một thời gian nữa."
"Một thời gian nữa thái hậu lại hỏi thì biết làm đây?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cao Đào ra phía cửa, cất giọng xa xôi: "E rằng sẽ kh quãng thời gian đó."
chẳng hiểu ngài vì lại nói thế, nhưng kh dám hỏi thêm nên chuyển sang chuyện của mãng xà.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Theo lời Cao Đào thì mãng xà thể đã kh ở Hạ quốc nữa , ngài và Cửu Nhật nghi ngờ nó đã đến Ly quốc, vì theo mật thám báo lại, quốc vương Ly quốc dạo này kh biết bệnh gì mà cứ liên tục l m.á.u làm thuốc. Số tội nhân kh đủ m.á.u cho dùng nên mỗi một nhà luân phiên hiến hy sinh chữa bệnh cho quốc vương.
sực nhớ, lại hỏi: "Hoàng thượng triệu ngài về gấp là việc gì ?"
Cao Đào thủng thẳng đáp: "À, kh gì, chỉ là Tử Khâm đạo sĩ kh hiểu lại muốn ám sát ngài , ngài gọi ta về bên cạnh để yên tâm hơn mà."
"Ồ, ra là vậy. Tinh quân, vậy Cửu ca sẽ đến Ly quốc ? Còn Tiểu Bạch Nhi nữa?"
"Tiểu Bạch Nhi sẽ ở lại Hạ quốc, chỉ ện hạ thôi."
lo cho Cửu Nhật quá, giá như pháp lực của vẫn còn, thể sẽ cùng thu phục mãng xà, ít nhiều gì cũng đỡ hơn là một .
Qua hết m hôm, Thủy Vân đến Thiên An Điện, th nàng vừa đến cửa thì chạy vội ra đỡ vào.
"Nàng lại khó khăn, kh cần đến thỉnh an ta đâu."
Thủy Vân cười đáp: "Qu quẩn một chỗ cũng buồn, thần đến tìm nương nương nói chuyện cho khuây khỏa."
Đoạn, nàng sang chiếc khăn trải bàn: "Hoàng hậu nương nương đang thêu gì ?"
cười, đưa tay trải chiếc khăn ngay ngắn, đáp: "Nàng xem, hoàng thượng vẽ đ, ngài bắt ta thêu cả cái khăn lớn thế này."
Thủy Vân ngắm nghía bật cười: "Đáng yêu quá, để thần phụ nương nương thêu nhé."
Đương nhiên là tán thành đề nghị này , thế là nàng thêu từ đám c chúa sang, thêu từ đám hoàng tử tới, phụ mẫu của chúng thì cứ để thêu sau cùng vậy.
Đang thêu vui vẻ thì Tiểu Đào đột nhiên chạy vào, vẻ hớt hải, thở kh ra hơi: "Hoàng hậu nương nương, kh hay , hoàng thượng bị thương ."
" chuyện gì? hoàng thượng lại bị thương chứ?"
"Nô tỳ nghe Vĩnh An đại ca nói, hôm nay hoàng thượng cùng ra ngoài săn bắn, kh ngờ lại bị một nhóm ám toán, hoàng thượng bị trúng tên độc, e rằng lành ít dữ nhiều."
Chưa có bình luận nào cho chương này.