Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 129: Xung Đột - 1
Tối hôm đó, đến gặp Lương Hữu Thuần, ta vẫn đang phê duyệt tấu chương, bệnh nằm m ngày thôi mà đống tấu chương chất cao như núi.
"Thần tham kiến hoàng thượng."
ta kh ngẩng đầu, hỏi: "Nàng kh ở trong ện nghỉ ngơi, đến đây làm gì?"
"Thần đến xin chuẩn cho đến lăng tẩm của mẫu hậu ít hôm."
Lương Hữu Thuần ngước lên : " đột nhiên nàng lại muốn đến đó?"
"Thần muốn tịnh tâm ít ngày, lẽ sẽ th tốt hơn khi ở đó."
"Vậy cũng được, ngày mai để Ngụy Vĩnh An đưa nàng ."
"Tạ ơn hoàng thượng, thần cáo lui."
Sáng hôm sau, Ngụy Vĩnh An đưa xe ngựa đến tận Thiên An Điện. Trời mưa lất phất, Tiểu Đào cầm ô che cho lên xe nó cũng lên ngồi cùng, chiếc xe dần chuyển bánh, hoàng cung cứ thế xa dần, mờ dần trong màn mưa phủ.
Vẫn là vị sư già năm nào ra đón , kính cẩn: "Lão nạp tham kiến hoàng hậu nương nương."
Ngụy Vĩnh An lên tiếng: "Đại sư, hoàng hậu nương nương sẽ ở lại đây ít hôm."
bước vào chính ện thắp hương, cầu nguyện với Phật tổ, khói hương trầm thơm nghi ngút tỏa bay khiến cho như th đang chìm sâu trong cõi mộng.
Sau đó, chúng ra biệt viện phía sau, đến lăng tẩm của Huệ Tâm thái hậu. đã từng hứa trước vong linh bà sẽ bên cạnh và chăm sóc cho Lương Hữu Thuần nhưng lẽ đành phản bội lời hứa của mà thôi.
Từng nhành cây, ngọn cỏ vẫn y hệt như ngày nào. bước vào căn chòi ngồi tựa cột tr ra phía hồ, những giọt mưa như những hạt ngọc nhảy nhót rộn ràng cả mặt nước.
th nhớ Thủy Vân, nhớ những lúc cùng nàng thêu thùa, nhớ những ngày đ cùng nàng học đàn. Đời giống như chiếc lá tàn úa, chỉ một cơn gió nhẹ lướt qua liền rơi rụng, tin rằng bước chân nàng trên đường xuống hoàng tuyền kh hề lẻ loi, cô độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-129-xung-dot-1.html.]
"Tiểu Đào, thích nơi này kh?"
"Vâng, nô tỳ thích ạ, là th bình, cảm giác cứ như được trở về quê ạ."
quay lại nó: " vào cung bao lâu ? ta chẳng th xin về quê bao giờ?"
"Bẩm nương nương, nô tỳ vào cung năm mười hai tuổi, đến nay đã tám năm, phụ mẫu đều đã mất nên nô tỳ cũng kh còn nhà để về nữa, hoàng cung chính là nhà của nô tỳ."
"Tiểu Đào, sau này kh hầu hạ ta nữa, nếu ai bắt nạt thì hãy tìm Dao Dao nhé, nàng là cung nữ thân cận của hoàng thượng, nàng ra mặt sẽ kh ai dám động đến đâu."
"Nương nương, lại nói thế? Nô tỳ sẽ hầu hạ nương nương suốt đời, đừng đuổi nô tỳ mà."
Th mắt nó đã ngấn nước, vội nói: "Ta đâu nói đuổi , ta chỉ lo nếu như ta mất…"
"Nương nương đừng nói vậy, nương nương phụng thể an khang, sẽ kh đâu mà."
"Được , kh nói chuyện này nữa, chúng ta vào trong thôi."
Ngày lại qua ngày, cứ sớm sớm chiều chiều nghe tiếng chu ngân nga, tiếng tụng kinh, tiếng gõ mõ, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều. thầm ước giá như được ở đây luôn thì hay quá, đến lúc gần c.h.ế.t sẽ nhảy luôn xuống hồ là xong.
Sáng hôm , sau khi thắp hương, rảo bước vòng qu kiểng chùa, vị sư già cũng là trụ trì vừa dẫn đường vừa kể về quá trình xây cất ngôi chùa một cách say sưa, cũng chăm chú lắng nghe.
Bỗng nhiên nói: "Lúc lão nạp th hoàng thượng đưa theo cùng thì đã vui mừng, ngài sau khi trưởng thành thường chỉ đến một , thắp hương xong lại lặng lẽ rời , tr cô độc."
"Hoàng thượng chỉ đưa ta tới ? Ngài kh cũng từng đưa Th quý phi lúc còn là Th lương đệ đến đây cầu an ?"
Ông nghe thế thì cười: "Kh , chắc là hoàng thượng đưa Th quý phi chỗ khác ."
Nghe bảo thế, l làm ngạc nhiên vô cùng nhưng cũng kh hỏi gì thêm. Những ngày tiếp theo cứ êm đềm trôi qua như vậy. Tuy Ngụy Vĩnh An mở lời kêu quay về nhiều lần nhưng cứ nấn ná mãi. cũng c chừng nghiêm ngặt, làm như sợ thể trốn bất cứ lúc nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.