Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 133: Hoàng Hậu Bị Bắt Cóc - 1
Hôm sau, cùng Thiên Tằm đến Quế phường chọn vải, chẳng mảy may gì, đưa cái nào lên cũng gật đầu đáp được, tới khi chọn trang sức, cũng ừ hử cho xong.
chọn thêm một chiếc kéo vàng, bình hoa, giày… Xong đâu đ, tất cả đều được chuyển về Lăng vương phủ, đợi đến trước ngày thành hôn một ngày sẽ đưa đến phủ của Lương Minh. Chẳng m khi được ra ngoài thế này nên chưa muốn về vội.
"Thiên Tằm , chúng ta khoan hãy về cung, dạo một lát nhé."
"Hoàng hậu nương nương vì mà vất vả cả ngày , cứ theo ý của ."
Cũng lâu lắm kh cưỡi ngựa, mới leo lên th hơi là lạ nhưng từ từ cũng quen. Những tiếng mời chào, rao bán lùi dần phía sau, cánh đồng cỏ mênh m.ô.n.g chẳng m chốc hiện ra trước mặt.
Đang là mùa xuân, cỏ non một màu x mướt, thẳng tắp như những ngọn giáo khua lên nền trời x thẫm. Chúng thả cho ngựa ăn, còn thì ngồi hóng gió mát. xa xôi: "Một khoảng trời nơi đây thật giống Hạ quốc của chúng ta."
" nghe phụ vương nói, Hạ quốc là vùng đất của bầu trời, của thảo nguyên x và cả những sa mạc rộng lớn, chưa từng đến đó bao giờ, nhưng nghe kể thì cảm th thích."
thở dài, tiếc nuối: "Ta muốn quay lại đó một lần."
Chúng cứ thế thả hồn ngắm cảnh. Bỗng nhiên Thiên Tằm lên tiếng: "Hoàng hậu nương nương, nghe nói kịch độc trong hoàng thượng lại tái phát, ngài kh chứ? Cao tiên sinh kh cho ai vào nên cũng kh biết."
" đừng lo, Cao tiên sinh là thần y tái thế, hoàng thượng kh đâu, vài hôm sẽ khỏe lại ngay thôi."
Đoạn quay sang , tiếp: "Thiên Tằm, chuyện sẽ thành thân với tam vương gia , tứ vương gia biết kh?"
"Hoàng thượng ra chiếu ban hôn, cũng cho báo với phụ vương, đương nhiên đã biết."
"Ý ta là, ngài kh nói gì ?"
"Tịch ca ca gởi thư chúc mừng, còn sai trong phủ mang nhiều lễ vật tặng cho ."
th trong nét cười của Thiên Tằm thoáng nỗi chua xót, lại khổ như vậy, giả như là , nếu như kh được trái tim của nam nhân yêu thì cũng kh bao giờ nhắm mắt đưa chân như thế.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mặt trời dần khuất, chúng lên ngựa trở về, những tia nắng vàng vọt yếu ớt lóe lên, bóng và ngựa đổ dài trước mặt.
Mới được một đoạn thì cảm giác bên đường gì đó kh ổn, hai con ngựa cùng lồng lên, hí vang trời, hoảng quá, cố gắng cầm chắc dây cương.
Từ trong các bụi cỏ rậm, vô số hắc y nhân xuất hiện. Thiên Tằm vừa đối phó vừa kêu lớn: "Nương nương, cẩn thận."
cũng chật vật né tránh, sau cùng chụp được th kiếm của một tên, tung đánh trả, cơ mà kh dám g.i.ế.c chúng. Bọn hắc y nhân này dường như cũng chẳng ý g.i.ế.c .
Một tên liên tục hét lớn: "Bắt sống ả ta, kh được giết."
nghe thế thì vội nói: "Thiên Tằm , mau đến quân do gọi cứu binh ."
Thiên Tằm vẫn đang cố sức đánh trả, th đã bị thương, câu nói ban nãy của tên kia kh hiểu lại khiến bản thân tự tin đến nỗi l kiếm kề lên cổ , quát: "Mau dừng lại, còn đánh nữa ta sẽ tự sát."
Y như rằng, bọn chúng chẳng dám đánh nữa, Thiên Tằm trố mắt .
"Để cô , nếu ai dám làm hại cô , ta sẽ lập tức c.h.ế.t ngay."
Nói xong, quay sang Thiên Tằm: " mau đến tìm Ngụy Vĩnh Lạc, ."
Thiên Tằm quắc mắt bọn hắc y nhân nhảy lên ngựa, phi thẳng một mạch.
Khi kh còn th bóng dáng nữa, mới bu cho th kiếm rơi xuống đất.
Chẳng hiểu trong đầu lại chợt lóe lên ý nghĩ nếu như thoát được bọn hắc y nhân này trốn luôn khỏi về hoàng cung thì sẽ d chính ngôn thuận biến mất trong cuộc đời của Lương Hữu Thuần, ta chắc chẳng thể trách tội Thiên Tằm, dẫu cũng là vương phi tương lai. Cơ mà cái bọn áo đen này là muốn đem luyện thuốc hay mà bắt sống nhỉ.
Một tên bước đến, túm l quẳng lên lưng ngựa, xong, cũng nhảy lên theo, tên này hình như là tên ban nãy lên tiếng thì , chắc là thủ lĩnh , m tên khác cũng nh chóng lên ngựa.
Ban nãy th chúng từ lùm nhảy ra, còn tưởng chúng bộ, hóa ra là giấu ngựa trong . cứ thế mà bị bắt. Ngựa phi kh biết mỏi mệt, tội cho con ngựa này quá, đèo một lúc tận hai .
Chưa có bình luận nào cho chương này.