Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 158: Hóa Giải Hiểu Lầm - 2
Thức ăn nh chóng được dọn lên, cả hai đều biết đối phương đã rõ hết mọi chuyện nhưng chẳng ai đả động đến. Lương Hữu Thuần ân cần gắp thức ăn bỏ vào bát cho . "Tay của …"
"Đã kh , trẫm tự ăn được."
cúi đầu, im lặng, kh nói thêm gì nữa, lệ bất chợt rơi xuống khóe môi mặn đắng.
"Nàng đang khóc?"
"Hình như ăn ớt , cay quá, kh đâu, một lát sẽ hết."
Chúng dùng bữa xong thì lại ngồi uống trà, cũng chẳng ai nói với ai lời nào, lát sau, Lương Hữu Thuần đứng lên: "Trẫm về đây, nàng nghỉ ngơi ."
Nói , quay lưng nh, vội chạy theo gọi: "Hoàng thượng."
" vậy?"
" muốn đến Trúc Th đỉnh hóng gió, thể cùng kh?"
Thế là, đưa đến Trúc Th đỉnh. Chúng vào trong căn phòng chứa đàn, từ ngày đăng cơ thì thi thoảng vẫn cho lên đây sắp xếp, dọn dẹp nên mọi thứ đều gọn gàng và kh hề phủ bụi.
Lương Hữu Thuần l một cây cổ cầm mang ra ngoài căn chòi nhỏ, ngồi nghe dạo m khúc nhạc. Hóa ra biết đàn, hôm là vì theo mà đến học.
Tiếng đàn của như nói lên nỗi lòng của cả hai, khúc nhạc ngân nga nghe như tiếng gió gào thét thê lương, như tiếng mưa rơi giăng sầu trăm nỗi, vừa xa vừa gần, lúc hợp lúc tan khiến lòng nhức nhối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-158-hoa-giai-hieu-lam-2.html.]
Sau đó, chúng đến bên bờ suối, thắt cào cào cho treo lên cây, chẳng m chốc mà được nhiều, hoàng đế này xem ra làm gì cũng giỏi hơn . Đến khi mệt quá, Lương Hữu Thuần tựa lưng vào phiến đá, gối đầu lên chân , ngửa mặt bầu trời x chia ô sau tán lá. đưa tay nhẹ vuốt mái tóc .
"Hoàng thượng, lúc trước ngã trước xe của , kh nhận ra ?"
"Trẫm đương nhiên là nhận ra nàng, lúc đó, trẫm th sự thất vọng, niềm oán giận trong mắt nàng nên đã ra hiệu cho Ngụy Vĩnh Lạc âm thầm đưa nàng vào cung để dễ bề giải thích nhưng vì tứ đệ giúp nàng, Ngụy Vĩnh lạc chỉ dám đứng quan sát từ xa, khi theo kịp thì nàng lại lên ngựa bỏ chạy, bị mất dấu, sau đó th nàng cùng với đoàn sứ giả và quốc vương Hạ quốc nên đã quay về bẩm báo."
"Đúng là lúc đó hận ."
Đêm đến, Lương Hữu Thuần cùng lên mái nhà ngắm trăng, bầu trời lấp lánh một vài vì , nằm gối đầu trên vai , nghĩ ngợi xa xôi. Chúng sau này kh còn thể kề cận bên nhau nữa, hết kiếp này quay về Thiên giới và quên tất cả, thì trong nay mai thôi sẽ tan vào hư kh vĩnh viễn.
"Ở nơi đây kh nhiều như Hạ quốc."
"Đúng vậy, nhớ lúc trước trẫm đến đón nàng, bầu trời những đêm nhiều ."
quay sang, cười tủm tỉm: " thích ngắm nhưng lại sợ, nếu kh ai ngắm chung thì sẽ chẳng dám ngước lên trời."
"Nàng kh những sợ sâu mà còn sợ nữa à?"
Dứt lời, xoay , th đôi mắt tinh như ánh đêm lấp lánh .
"Nàng còn sợ trẫm kh?"
Đưa tay chạm vào gương mặt , khẽ đáp: "Đã kh còn nữa. Hữu Thuần, yêu , thật lòng thật ý. mong kiếp sau vẫn được làm thê tử của ."
Lương Hữu Thuần cúi đầu hôn lên mắt , ngăn đôi dòng lệ: "Kiếp sau, trẫm nhất định sẽ đợi nàng."
Chưa có bình luận nào cho chương này.