Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 165: Vượt Vũ Môn - 2

Chương trước Chương sau

Qua hết mùa đ thì nghe tin Vân Ly tỷ tỷ thành thân với th long, chính là cái tên khiến cho kim long, th ệp đày xuống thế.

Nghe kể du ngoạn xuống Thủy cung gặp tỷ , bị trúng tiếng sét ái tình, đêm ngày bu bám bên cạnh. Thoạt đầu, Vân Ly cao ngạo từ chối nhưng vì cứ la lết theo tỷ suốt, còn khóc lóc ỉ ôi các kiểu, tỷ bị phiền quá thì đ.â.m ra cảm tình nên đã đồng ý. Hẳn là ta đang bị trả báo, giờ cứ cung cúc bên cạnh thê tử, chẳng dám hó hé nửa lời.

Cho đến một ngày mùa đ kia, con cá nhỏ trắng bạc về mách rằng tên nam nhân đã kh còn bên bờ s nữa nhưng một nhóm đến, sau đó thả th đoản kiếm xuống nên nó nhặt được, trên vỏ kiếm còn khắc m câu thơ.

Gió đ thổi đến cửa thành đ

Mưa tuyết se duyên phút yếu lòng

Chân tình muốn quên nỡ

Bờ xưa một kẻ vẫn tr mong

cầm th đoản kiếm trên tay mà lệ nhạt nhòa, tim đau quặn thắt, hóa ra đó là , m mươi năm qua vẫn kh bu bỏ được, là đã mang cho quá nhiều đau khổ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

lẽ bây giờ đã về Thiên giới, ở đó sẽ kh còn vì mà thương tâm nữa. Một ngàn m trăm năm sau nếu gặp lại nhau thì cũng như xa lạ, lúc đó hẳn đã yên ấm bên nữ nhân khác và nhi tử của . Dẫu biết thế thì vẫn muốn gặp lại Lương Hữu Thuần lần nữa, đứng từ xa vọng về cũng được.

Xuân hạ thu đ nối tiếp nhau, một ngàn năm trăm năm cuối cùng cũng trôi qua. bước ra khỏi Tuyệt Tình động, đến thỉnh an Long vương và Lục xà nương nh chóng tiến về Vũ Môn.

Ghềnh s này nằm trên dòng Trường giang, phía dưới là vực thẳm sâu hun hút, đang mùa nước lũ, từng đợt sóng dâng cao, nghe Cửu Nhật bảo vượt ba đợt sóng thì mới thể qua được.

Đang chuẩn bị nhảy thì bỗng đâu một đàn cá nhỏ kéo đến, những cặp mắt trong veo , lao nhao: "Tỷ tỷ, tỷ đưa chúng ta theo qua Vũ Môn với nhé."

"Kh được, các đệ, các hãy còn nhỏ, kh qua được đâu."

Một con cá trắng nỉ non: "Tỷ ơi, chỉ cần tỷ cho chúng ta bám vào tỷ là được mà, chúng ta nhẹ lắm, sẽ kh ảnh hưởng gì tỷ đâu."

Ôi, một con cá thì đúng là nhẹ thật, nhưng cả một đàn thế này thì chẳng nhẹ tý nào, bọn chúng cứ đưa đôi mắt tròn bo , lúng la lúng liêng đến là xiêu lòng.

Thế , chúng ngậm l vạt áo của , bám vào. Sóng càng lúc càng dâng cao, gió to dữ dội, mây đen kín trời, tự huyễn hoặc bản thân rằng Lương Hữu Thuần đang đứng phía sau những cơn sóng đó, dùng hết sức tung lên, cố vượt liền ba ngọn sóng, những con cá bám kh chặt rơi ngược trở lại vực sâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...