Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 34: Đại Hôn - 2
Lúc này đây, thật muốn túm l Lương Minh mà quẳng cho bay thật xa, nói kh rõ ràng, làm ban nãy tập trung đến hao tâm tổn sức.
Lương Hữu Thuần cũng xen vào: "Ta nghe nói nữ tử Hạ quốc đều cưỡi ngựa, b.ắ.n cung giỏi, hôm nay xem ra mở rộng tầm mắt , thật làm cho ta mát mặt với các đệ ở đây."
cười giả lả, là ai hôm trước còn bảo làm cho mất hết mặt mũi, giờ đứng đây lại khen tưng bừng thế này.
Hoàng thượng và hoàng hậu cũng vừa bước đến, ban nãy hoàng hậu ngồi trên cao nên cũng kh kĩ, giờ mới th dung nhan bà tuyệt đẹp, đoan trang, ưu nhã thật xứng tầm mẫu nghi thiên hạ.
Hoàng thượng Lương Minh, mắng: "Con lại bày trò trêu ghẹo thái tử phi ?"
Lương Minh mặt mày tiu nghỉu, hoàng hậu cười: "Bọn trẻ chỉ là vui quá thôi mà, hôm nay đại hỷ của Lương quốc ta, hoàng thượng kh nên giận."
Đoạn, quay sang : "Thái tử phi hôm nay vất vả cho con , mau về nghỉ ngơi ."
Đúng là một ngày vất vả thật, về đến thì lăn ngay lên giường, cả căn phòng ngập trong màu đỏ khiến bỗng chốc nghĩ đến những đóa hoa Tát Nhật Lãng. Cửu Nhật từng nói hoa nghĩa chúc phúc cho những đôi phu thê sớm sinh quý tử, nếu như nơi này thể mọc lên những bụi hoa thì tuyệt biết m, nghĩ đến đây lại thoáng xấu hổ, lại nghĩ sẽ sinh quý tử cho cái tên ma vương chứ.
Đến tận tối mịt cũng chẳng th bóng dáng Lương ma vương ở đâu, lát sau thì Tiểu Đào chạy vào báo rằng th thái tử ện hạ đã đến chỗ của Th lương đệ, say đến mức cũng kh vững.
Nghĩ cũng thôi, hôm nay hôn lễ long trọng như thế, Th Thủy Vân kia hẳn cũng tủi thân, ta đối với nàng tình sâu nghĩa nặng như vậy khó trách cảm th đau lòng. quay sang giục Tiểu Đào giúp thay y phục nhảy phắt lên giường, trùm chăn, nhắm mắt.
Hôm sau, và Lương Hữu Thuần cùng đến dâng trà cho hoàng thượng và hoàng hậu, cái con này lật mặt cũng nh như lật sách, m hôm trước còn làm tưởng ta quan tâm đến , hôm nay thì hay , đến cũng chẳng buồn , mặt cứ như tảng băng trôi s vậy.
Dâng trà xong thì thẳng về Bảo Ngọc Cung, định bụng hỏi thăm nơi ở của sứ giả các nước chỗ nào để gặp Cửu Nhật thì cũng vừa tới.
, im lặng kh nói, cuối cùng thì cũng lên tiếng trước, phá tan bầu kh khí khó xử: "Ta , cũng là về báo tin cho quốc vương yên tâm, ở lại nhớ chăm sóc tốt bản thân."
khẽ gật đầu, cổ nghẹn đến kh nói được lời nào. Cửu Nhật cười nhẹ, gương mặt vẫn phảng phất nét u buồn: "Ra đây, ta cái này cho ."
Ra đến ngoài sân, th những chiếc hộp gỗ vẫn kh hiểu gì, giương mắt , Cửu Nhật mở nắp một chiếc hộp, trong đó là nhiều những củ to, củ nhỏ.
"Cửu ca, cái này ăn thế nào đây?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cửu Nhật l quạt gõ cốc vào đầu một cái, mắng: "Lương quốc kh cho ăn no à? cái gì cũng ra thành thức ăn vậy?"
cười xòa, xem ra đã kh còn giận nữa .
"Kh , chỉ là th nó giống m thứ trong nhà bếp, Cửu ca, đây là gì?"
cầm l một củ đưa đến trước mặt , cũng tự nhiên, đón l.
"Đây là củ của hoa Tát Nhật Lãng đã được phơi qua nắng, đem để nơi khô thoáng, đầu mùa đ hãy mang trồng, xuân tới là thể ngắm hoa . Vốn dĩ, ta định mang theo đến những vùng đất nơi chúng ta sẽ đến để năm nào cũng thể ngắm chúng, nhưng giờ quyết tâm ở lại đây nên ta đưa cho ."
ngước Cửu Nhật, hỏi nhỏ: "Chúng ta còn thể gặp lại nhau kh? còn bắt mãng xà nữa kh?"
"Ta vẫn đang tìm tung tích của nó, Cửu ca sẽ lại đến thăm , Tiểu Ngư, nhớ bảo trọng."
nói xong thì quay , bất giác chạy theo đoàn sứ giả đến tận cổng, lúc này bản thân thật muốn nhảy phắt lên ngựa chạy về Hạ quốc luôn.
Bỗng sau lưng vang lên tiếng nói: "Nàng tiễn sứ giả về mà khóc đến mức này ?"
Giật quay lại, hóa ra là Lương Hữu Thuần, bên cạnh ta kh Ngụy Vĩnh Lạc mà là một nam nhân thư sinh, trên tay cầm một chiếc quạt, phong thái ung dung tự tại.
đưa tay lau vội đôi dòng lệ: "Th nhớ cảnh, ta nhớ nhà."
Lương Hữu Thuần mặt lạnh như băng: "Từ giờ trở , hoàng cung này chính là nhà của nàng, Lương quốc chính là quê hương của nàng, nhớ rõ."
đang buồn thì biến thành tức mất , tên hai mặt này, lúc lạnh lúc nóng, từ sáng đến giờ chẳng nói câu nào, giờ mới mở miệng cuối cùng nói ra càng khiến ta phát hỏa.
Tên nam nhân cùng ta lúc này lên tiếng: "Thần Cao Đào, tham kiến thái tử phi."
"Thì ra là Cao tiên sinh, nghe d đã lâu."
Cao Đào mỉm cười nho nhã, chiếc quạt trên tay khẽ phe phẩy: "Được thái tử phi biết đến là vinh hạnh của thần, thần cũng vô cùng ngưỡng mộ tài b.ắ.n cung của thái tử phi."
Nghe nói ngưỡng mộ mà cứ như cười nhạo , quay sang Lương Hữu Thuần: "Nếu ngươi kh còn hỏi gì nữa thì ta về đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.