Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 36: Cào Cào - 2
Sau đó, chúng vào thành dạo chơi, Lương Tịch mua nào là kẹo hồ lô, ngô nướng, khoai nướng cho , thích thú ăn đến căng cả bụng.
Về đến Bảo Ngọc Cung lúc trời đã tối, cầm con cào cào bằng cỏ trên tay tự nhiên lại khoan khoái lạ. Th vừa tới, Tiểu Đào đã vội vã chạy ra đón. hứng chí đưa con cào cào lên khoe: "Tiểu Đào, ra là con gì đây kh?"
Tiểu Đào hôm nay thật lạ, mặt mày lấm la lấm lét, nó , mắt nháy liên hồi, kh chịu được lên tiếng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Nó cúi đầu lí nhí: "Thái… thái… tử…"
bộ dạng của nó, lại th trong cung hoàn toàn yên tĩnh, xua tay, cười: "Kh cần hành lễ, mau chuẩn bị nước tắm cho ta."
Còn chưa nói xong thì nó đã vụt chạy mất, con bé này cũng nh nhẹn thật, bước vào phòng, định bụng đến bàn uống ngụm trà sẽ tắm. Mới bước đến bên bàn thì lại cảm giác như vừa bỏ qua cái gì đó, kh đúng, hình như là đã lướt qua cái gì đó.
từ từ quay lại thì quả thật là cảm giác của kh sai chút nào, Lương Hữu Thuần đang đứng ngay sau lưng , thể lúc nãy là đứng trước mặt cũng nên, là tại vội quá nên kh th. vội rụt tay ra sau giấu con cào cào vào trong ống tay áo, Lương Hữu Thuần bước đến, mặt lạnh t, cất tiếng hỏi: "Nàng đâu mà trễ vậy mới chịu về?"
"Đi dạo."
ta càng tiến càng gần: "Là Lương Tịch dắt nàng ra ngoài?"
"Kh , là ta dắt ngài ra ngoài, à… là hai chúng ta cùng dắt nhau ra ngoài."
"Nàng đang giấu cái gì sau lưng vậy?"
cố gắng nhét con cào cào vào sâu bên trong, vừa thụt lùi, đáp: "Kh gì."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta vẫn kh bỏ cuộc, vòng tay ra sau lưng tìm kiếm, vội đẩy ra đưa hai tay lên cao, chứng minh kh giấu gì cả.
Lương Hữu Thuần bán tín bán nghi một hồi xoay rời , cũng thở phào chắp tay cung tiễn, xui xẻo thế nào mà vừa gập tay lại thì bị con cào cào cắt vào thịt đau ếng, "á" lên một tiếng rõ to.
Lương Hữu Thuần bước được vài bước thì quay lại, lo lắng: "Nàng làm vậy?"
cố gắng gượng cười, đáp: "Ta kh , á."
ta lúc này chạy đến tóm l hai vai hỏi dồn: "Nàng bị thương ở đâu ?"
Con cào cào nằm trong ống tay áo, bị ta tóm chặt thì lại cứa vào thịt , đau quá la lên: "Ngươi bu ta ra, đau quá… á… ôi."
Lương Hữu Thuần quýnh quáng lên, ta càng sờ loạn thì càng kêu la thảm thiết, đâu đó ngoài cửa tiếng xô chậu va vào nhau loảng choảng tiếng kéo cửa đóng sầm, hẳn là bọn nô tài này đang nghĩ lung tung .
hét lên: "Là con cào cào trong ống tay áo."
ta lúc này mới chịu bu ra, hỏi: "Nó ở đâu?"
"Lúc nãy đưa tay cao quá, hình như nó chạy lên vai ."
Sau đó, đành đứng như pho tượng, mặc cho trút bỏ xiêm y của , nếu mà cựa quậy thì khéo lại bị con cào cào cắt cho nát tay. Đến lớp áo cuối cùng, Lương Hữu Thuần vào trong, l ra một cây kéo, cẩn thận cắt dọc từ dưới ống tay áo lên tới vai , con cào cào hết chỗ nương tựa theo đó rơi xuống. cái bộ dạng chăm chú của ta, nhịn kh được, phì cười.
Lương Hữu Thuần trừng mắt: "Nàng còn cười được."
cố kiềm lại, thôi kh cười nữa, th lúc này cả hai con mắt đang dán lên , sực xuống, vội l hai tay che lại: "Ngươi cái gì?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.