Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 50: Tiểu Hắc - 2
Trưa hôm sau, đang ở chỗ của Thủy Vân tập tành đánh cờ thì Lương Minh và Ngụy Vĩnh Lạc đến, vừa vào cửa, Lương Minh đã chào đon đả: "Tiểu đệ tham kiến nhị vị tẩu tẩu."
tròn mắt , Thủy Vân cũng bước lên, vẻ ngạc nhiên kh kém: "Tam hoàng tử, Ngụy tướng quân, kh biết hai vị đến đây việc gì?"
Lương Minh cười tít cả mắt: "Là thái tử sai đệ cùng Ngụy tướng quân đến mời thái tử phi về cung chuyện gấp."
bộ dạng này của Lương Minh, hẳn là kh chuyện gì tốt. Đi đến bậc cửa, dừng lại: "Tam hoàng tử, việc gấp là gì vậy? Ngài thể nói cho ta biết sơ khởi kh?"
cười: "Thái tử phi, hôm qua con mèo đen lại đến chỗ tẩu kh?"
"Đúng vậy."
"Vậy là tẩu đã vặt l nó ?"
ấp úng: "Đúng, à kh, ta chỉ là cắt một nhúm l của nó thôi mà."
cười hí hí, ghé tai nói nhỏ: "Thái tử phi, nó chính là bảo bối của thái tử đó."
đứng chôn chân một chỗ, kh bước thêm bước nào nữa, Lương Minh túm l tay kéo vào, đưa tay còn lại bấu chặt vào cửa, trì lại. Lương Minh này cũng thật kiên trì, bảo Ngụy Vĩnh Lạc giúp cầm một tay, còn thì tẩn mẫn gỡ từng ngón, từng ngón ra cả hai tên tống vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Nghe văng vẳng tiếng nói với Ngụy Vĩnh Lạc: "Thế là xong nhiệm vụ, ta đến chỗ Trương thiếu phó đây."
Lương Hữu Thuần đang ngồi cạnh bàn, con mèo thì nằm trong lòng ta, th vào, ta đưa tay gõ xuống bàn ra hiệu bảo bước đến.
" kh biết nó là mèo của thái tử nuôi."
ta , môi khẽ nhếch lên: "Cũng may là nàng kh biết, nếu nàng biết thì chỉ sợ lúc này nó kh còn miếng l nào nữa."
im lặng kh nói. ta dịu giọng: "Dạo gần đây, Tiểu Hắc hay tới chỗ nàng, ta nghĩ là nó thích nàng, vậy nên sau này cứ để nàng nuôi nó."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lương ma vương này kh là tới hỏi tội ư.
"Nó tên là Tiểu Hắc à, tên thật giống với nó, th là nó thích cái hồ cá kia nên mới tới chứ kh vì thích đâu."
ta đứng lên, bế Tiểu Hắc đặt vào lòng , mặt cúi xuống , hỏi: "Vậy còn nàng thì ? Nàng thích ai?"
"... để bảo Tiểu Đào cho Tiểu Hắc ăn, hình như nó đói ."
đứng lên, gọi Tiểu Đào vào giao Tiểu Hắc cho con bé bế , đoạn quay phắt lại, đáp: " thích Th lương đệ."
Lương Hữu Thuần đần mặt ra: "Nàng thích Th lương đệ?"
"Đúng vậy, nàng xinh đẹp mỹ miều, ôn nhu như nước lại còn là khéo léo nữa, nếu kh vì đến đây thì vẫn đang ở chỗ nàng ."
Mặt mày ta lúc này tối om, "hừ" một tiếng bước thẳng, rướn cổ nói với theo: "Thần cung tiễn thái tử, thái tử thong thả."
Cuộc sống trong hoàng cung lại cứ thế tiếp diễn, nhưng kh còn cảm th buồn chán nữa, Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Đào kế bên trò chuyện, thêm con Tiểu Hắc tối ngày rình bắt cá.
Mỗi lần cho cá ăn thì Tiểu Bạch Nhi tìm bắt nó trước, l khăn bọc hết chân, quấn luôn nó lại, cho nằm một chỗ, nó kh ngo ngoe, nhúc nhích gì được, cứ như thể hài tử trong nôi vậy.
Rảnh rỗi, lân la học nấu ăn, hôm bất cẩn xém chút thiêu rụi luôn nhà bếp, Lương Hữu Thuần sau khi hay tin, căn dặn đám hầu kh được để bén gót đến đó nữa.
Cuối cùng, lại lôi chiếc chăn ra, tiếp tục thêu, phần hoa đã hoàn thành hết, chỉ còn mỗi thân x là chưa thêu tới thôi, nh thật , mỗi ngày một chút thế mà cũng gần xong .
Ngồi một chỗ riết cũng chán, xách kiếm sang chỗ Cửu Nhật rủ tới vườn đào tập luyện, theo lời Tiểu Đào nói thì Lương Tịch dạo này hay ở lại quân do, kh về cung.
Cửu Nhật và vừa chuẩn bị thì Cao Đào tìm đến, lại bảo chuyện muốn nói với , bắt ghế ngồi ngay ngắn chờ đợi, bỗng th hai đôi mắt cùng một lúc. Cuối cùng, Cửu ca yêu quý lại bảo cứ đến vườn đào chờ trước, biết chỗ nên sẽ tới ngay.
còn ngoái lại lườm tên Cao Đào một phen, cái bộ dạng liễu yếu đào tơ, cầm quạt phe phẩy kia của thật khiến khác khó chịu, ra đến cổng còn cố bắt chước ệu bộ , kiểu l quạt che nửa mặt, cúi cúi, nhỏ nhẹ: "Cung tiễn thái tử phi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.