Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 53: Tầm Sư Học Đàn - 1
Chưa nói xong thì bị Lương Hữu Thuần kéo xuống nằm ngay bên cạnh, đầu đập vào bả vai ta, sực nhớ lại vội ngóc lên: " đụng trúng vết thương của , đau kh?"
Lương Hữu Thuần l tay đè đầu xuống: "Đã lành , thê tử như nàng cũng tâm thật, đến giờ mới nhớ trượng phu của bị thương ?"
"Thời gian này đâu đến đây, muốn hỏi cũng kh hỏi được."
"Ta kh đến tìm nàng thì nàng kh biết đến tìm ta ? thời gian cứ lung tung."
nghe xong kh nhịn được cười, ta cứ như trẻ con đang dỗi vậy, nói mới nhớ, hôm tẩm cung hoàng hậu trộm, trùng hợp là Lương Hữu Thuần cũng bị thương.
Vốn muốn hỏi thử nhưng sợ con này lại đổi tính nên thôi, chẳng m khi tâm trạng cả hai tốt thế này, im lặng lên trời cao, ánh trăng hôm nay thật là đẹp, bầu trời Lương quốc về đêm kh nhiều như Hạ quốc.
Quay sang thì th Lương Hữu Thuần đã nhắm mắt, thế là cũng nhắm mắt theo, định bụng một lát sẽ gọi ta dậy nhưng cuối cùng ngủ quên mất, sáng hôm sau thức giấc đã th đang nằm trên giường, ta thì cũng như mọi lần, rời khi trời còn tối.
Thắm thoát đã cuối thu, những cơn gió se se lạnh báo hiệu một mùa đ đang đến gần. Buổi sáng hôm dậy thật sớm, cùng với bọn Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Đào đem những củ Tát Nhật Lãng chôn xuống dưới đất, những củ này th ngon mắt nhưng lại kh ăn được.
Chúng trồng gần như hầu hết các khoảng đất trống mà Lương Hữu Thuần lúc trước sai bọn thái giám nhổ hoa mang , đám hoa sang bên chỗ Thủy Vân được nàng chăm sóc cũng bốn mùa khoe sắc.
Tới xế chiều thì cũng trồng xong. Lúc trưa nghe tin K Thành bị bệnh nên tr thủ chiều sang thăm nàng , tiện thể rủ luôn Cửu Nhật cùng.
Th và Cửu Nhật đến, nàng mừng ra mặt, định xuống giường nhưng ngăn lại, bảo cứ nằm yên đ, cuối cùng cung nữ l gối cho nàng tựa lưng ngồi nói chuyện.
"K Thành c chúa, bệnh của c chúa, thái y viện kh chữa được ?"
Nàng mặt mày x xao, cất giọng yếu ớt: "Cứ mỗi khi đến mùa đ thì bệnh của lại tái phát, thái y bảo là do nhiễm lạnh sinh ra phong hàn, chỉ uống thuốc để đỡ phần nào thôi chứ kh dứt được, khi nào trời ấm lên thì tự nhiên sẽ khỏi."
Theo lời nàng thì bệnh này cũng lạ quá, sang Cửu Nhật, từ lúc bước vào đây, ngoài chào hỏi ra thì chẳng buồn nói câu nào nữa, cứ lại lại dừng bước trước một cây cổ cầm.
K Thành tr th liền hỏi: "Cửu hoàng tử cũng biết âm luật ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
vội khoe: "Đúng vậy, Cửu ca đánh đàn hay, ta cũng mới biết."
Nói xong thì th K Thành ngạc nhiên, liền phân trần: "À, Cửu ca thời gian sau này lên núi Ngọc Long tu luyện, thể đã học được trên , ta vừa gặp lại thì ta đã gả sang đây nên kh biết."
Nàng nhoẻn cười, khẩn khoản: "Kh biết K Thành phúc được nghe Cửu hoàng tử dạo một khúc nhạc kh?"
"Vậy ta mạo đàn một khúc."
Cửu Nhật ngồi xuống, đôi bàn tay khẽ lướt nhẹ trên cung đàn, th âm lúc trầm lúc bổng, lúc dạt dào, lúc khắc khoải, lúc thì hào hùng, lúc lại bi tráng, như ca ngợi, như oán thán, lúc hợp lúc tan.
th dải thảo nguyên x và sa mạc cát trắng hiện lên trước mắt, tiếng suối trong róc rách, tiếng chim hót, tiếng gió lao xao, tiếng vó ngựa miệt mài rong ruổi và còn cả tiếng gươm đao.
Bất chợt quay lại thì th K Thành đang khóc, lúc này tiếng đàn cũng đã dừng lại. Nàng th thì bối rối thì đưa tay lau vội dòng lệ, cười: " kh , chỉ là khúc nhạc này thật sự động lòng , kh kiềm chế được."
Cửu Nhật tiến tới: "Thứ lỗi cho ta, khiến c chúa buồn lòng ."
K Thành vội lắc đầu: "Kh, kh, Cửu hoàng tử, tại trước giờ K Thành chưa từng nghe khúc nhạc nào hay như vậy, thật sự xúc động, kh biết sau này còn thể nghe ngài gảy đàn nữa hay kh?"
"Mọi chuyện cứ để tùy duyên, c chúa nghỉ ngơi cho khỏe, hôm nào dịp gặp lại ta cũng muốn thỉnh giáo tiếng đàn của c chúa."
K Thành nghe nói thì mừng rỡ, gật đầu liên tục, thế Cửu Nhật nh chóng cáo từ, cũng vội vàng chạy theo .
"Cửu ca, biết đàn từ khi nào vậy?"
"Vậy biết may vá, thêu thùa từ khi nào?"
vội đáp: "Chỉ mới đây thôi."
Cửu Nhật quay xuống : "Ta cũng vậy, chỉ mới đây thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.