Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 55: Trúc Thanh Đỉnh - 1
Hôm sau, và Thủy Vân đến Trúc Th Đỉnh, Trương Duệ đưa chúng vào trong phòng chứa đàn của , cảm giác cứ như lạc vào cõi mộng, trên vách, dưới sàn cơ man nào là cổ cầm, địch tử, nhị hồ, cổ tr, kh hầu…
chạy đến bê một cây cổ cầm lên, quay sang Trương Duệ: "Ta chọn cái này."
Thủy Vân cũng đảo một vòng, cuối cùng nàng chọn một cây cổ cầm khác.
"Thái tử phi, Th lương đệ, chúng ta bắt đầu thôi."
Thế là trong ngày đầu tiên, chúng nghe Trương Duệ giới thiệu về cổ cầm, theo lời thì đây là nhạc cụ th nhã, tinh tế được các sĩ phu hay dùng.
Cổ cầm còn được gọi là Thất huyền cầm, dài bốn thước năm tấc là phỏng theo tứ thời ngũ hành, bảy dây tượng trưng cho bảy tinh tú… tóm lại thì cổ cầm chính là tượng trưng cho chư thần trong trời đất và sự hòa hợp của thiên nhiên.
Sau đó, dạy chúng cách sử dụng các ngón tay trên dây đàn, cách gảy dây, cách giữ dây, nào là thủ pháp của tay : Khiêu, câu, phách, thác, mạt, bài, luân, đả, tích, toát, tỏa, phạt, cổn phú, tay trái thì chỉ áng âm.
th học đàn còn khó hơn viết chữ, luyện võ và thêu thùa. Trương Duệ chỉ tới đâu thì quên ngay tới đó, sang Thủy Vân cũng chẳng khá hơn là m, cuối cùng mượn gi bút của để ghi chép lại, lúc ra về, còn đưa thêm m cuốn sách nữa để chúng tiện bề ngâm cứu.
Vừa ra khỏi Trúc Th Đỉnh thì gặp Lương Tịch, ngài th chúng tay xách nách mang nào là đàn, nào là sách từ trong đó ra thì chắc phần nào cũng hiểu được.
"Tham kiến thái tử phi, Th lương đệ."
và Thủy Vân cùng cúi đầu đáp lễ, Lương Tịch lại tiếp: "Hai đến đây để học đàn ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
gật đầu: ", hôm nay là ngày đầu tiên, tứ hoàng tử đến gặp Trương thiếu phó ?"
"Kh, ta chỉ tình cờ ngang qua thôi, thật kh ngờ lại gặp hai ở đây."
Thủy Vân lúc này lên tiếng: "Hôm qua cũng thật tình cờ… ưm… ưm."
Nàng ta chưa nói xong thì bị dùng tay bịt miệng lại, Lương Tịch lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
"À, thật là, ây… chuyện kể ra thật xấu hổ, hôm qua ta và nàng vì lạc đường nên mới gặp được Trương thiếu phó, ngài xem, bọn ta lớn như vậy mà còn lạc, để khác biết lại chê cười ."
Lương Tịch gật gù: "Ra là vậy, ta kh th gì đáng chê cười cả, hoàng cung rộng lớn thế này, lúc nhỏ ta cũng thường xuyên lạc, huống chi hai mới đến lại còn chỉ qu quẩn trong tẩm cung."
cười xòa: ", , hoàng cung rộng lớn thật, sau này ta và Th lương đệ thường xuyên ra ngoài hơn."
Vừa nói vừa sang Thủy Vân, nàng ta từ nãy tới giờ cứ đơ ra, lúc này mới gật gật theo, cười cười: "Vậy bọn ta trước đây, cáo từ, cáo từ."
Nói xong, vội vàng ngay, Thủy Vân th vậy, cũng chạy nh theo. Đi được một đoạn thì nàng lên tiếng: "Thái tử phi, và tứ hoàng tử vậy? lại ngăn kh cho nói chuyện hôm qua chúng ta th ngài ?"
Ôi, đến Thủy Vân cũng th là vấn đề, làm mà nói cho nàng biết chuyện nhầm lẫn Lương Tịch thành Cửu Nhật được cơ chứ, đến giờ nghĩ lại còn th muốn độn thổ đây, cơ mà tứ hoàng tử kia tới đâu cũng gặp được vậy, kiểu như phép phân thân .
Thế là đành lắt léo: "Th lương đệ của ta ơi, hôm qua ta chỉ muốn đường tắt cho nh, nếu nói với ngài chúng ta th ngài nhưng lại hướng khác, thì kh khéo ngài lại nghĩ nhị vị tẩu tẩu này khinh thường ngài , lảng , kh muốn chào hỏi, thế thì phiền lắm, chúng ta lại mất c giải thích nữa, bây giờ để dành tâm lực vào việc học đàn thôi, nàng th đúng kh?"
Thủy Vân hình như nghe nói chí lý quá hay mà cứ gật đầu liên tục, thở phào nhẹ nhõm, nói dối cũng hao tâm tổn trí thật chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.