Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 60: Nguyệt Hương Các - 2
nằm đó mà lo cho Cao Đào và Cửu Nhật, hai lớn như vậy chui vào gầm bàn bé xíu, nhỡ đâu một trong hai kẻ kia duỗi chân ra thì sẽ bị phát hiện mất thôi, chỉ biết cầu mong cho hai tên đó mau mau rời .
Nhưng chúng nói gì mà cống phẩm nhỉ, kh lẽ là cống nạp cho Lương quốc. Còn hoàng thượng với Cao Đào kia kh là cũng đến đây trêu hoa ghẹo nguyệt đó chứ, thật là loạn mà.
Cuối cùng họ cũng . Hoàng thượng tâm trạng kh tốt, nhưng chẳng quở trách hay chất vấn gì về sự xuất hiện của chúng , chỉ dặn dò chuyện hôm nay kh ai được nói ra ngoài. Ông vừa rời khỏi thì Lương Hữu Thuần tóm l tống vào xe ngựa, biết phận ngồi im như thóc.
Về đến Bảo Ngọc Cung, ta lại lôi xuống xe, kéo vào trong phòng, ném lên giường, trời ạ, cái lưng của ban nãy vì sợ mới quên đau được một tí, giờ bị Lương Hữu Thuần lẳng cho một cái thì đau đến phát hờn.
ta ép sát, giọng rít qua kẽ răng: "Nói, nàng và Cửu hoàng tử đến Nguyệt Hương Các làm gì?"
Ồ, hóa ra chỗ gọi là Nguyệt Hương Các, ban nãy bị o yến lôi kéo nên chẳng kịp bảng hiệu nữa, cái tên này cũng thật là, chưa chất vấn ta, ta lại quay sang chất vấn , nữ nhân như đây đến đó thì cũng ăn uống được gì đâu chứ.
quay lệch mặt sang một bên, tránh ánh của Lương Hữu Thuần, đáp: " với Cửu ca chỉ là ra ngoài chơi thôi, lúc trước cho lệnh bài kh là để được tự do chơi ?"
ta đưa tay nắm l cằm kéo qua, thế là hai mặt lại giáp nhau, cười nhạt: "Nàng hết chỗ để chơi mà đến Nguyệt Hương Các, nàng biết đó là đâu kh?"
cũng gân cổ lên: "Đương nhiên là biết , đưa Cửu ca đến đó xem ngắm được vị mỹ nhân nào kh?"
Nói xong, hất tay Lương Hữu Thuần ra, ta bóp đến mèo cằm luôn .
"Nữ tử khuê các ở Lương quốc kh thiếu, nàng chỉ cần nói một tiếng, ta lập tức đưa họ đến cho Cửu ca nàng chọn."
trừng mắt: "Cửu ca và đều muốn thứ tình cảm xuất phát từ tâm, là tự nguyện, kh sắp xếp hay ép buộc."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Vậy… ý nàng là hôn sự của chúng ta kh tự nguyện, là... ép buộc ?"
Lúc này, lại nhớ ngay đến cảnh ta hai tay ôm tới ba cô nương, còn thêm chuyện buổi sáng nghe được từ hoàng hậu, đầu muốn bốc khói, đáp: "Vậy nghĩ ta tự nguyện chắc, rõ ràng là ta bị ép buộc mà."
ta giận đến đỏ cả mặt mày, quát: "Xưng hô kh đúng, trừ hai trăm cân lúa."
Cái tên gia hỏa nhà , lúc này mà còn nhớ đến chuyện trừ lúa, trừ gạo của Hạ quốc, vừa há miệng ra thì ta lại tiếp: "Nàng biết những nơi đó kh hề sạch sẽ, nữ tử ở đó đều bị nhuốm bẩn, thái tử phi như nàng dám bước chân vào nơi bẩn thỉu đó chứ?"
Thần tiên ơi, ta chẳng cũng đã vào đó , khi là khách quen ở đó kh chừng, còn nói gì kh sạch sẽ, bẩn thỉu chứ. Tức quá, hét lên: "Thái tử phi của chẳng cũng kh sạch sẽ ? chẳng vì ta bị trưởng lấm bẩn mới muốn chuộc lỗi ?"
Lương Hữu Thuần nghe quát xong thì tái mặt, giọng run run: "Nàng… nàng nhớ lại ?"
"Kh nhớ, là ta nghe khác nói."
ta gằng giọng: "Là ai? Nàng nghe ai nói?"
quay mặt , im lặng, nhất định là kh nói, bộ dạng ta thế này, nếu mà nói ra thì chắc là sợ thiên hạ chưa đủ loạn. ta th kh đáp lại, tiện tay kéo luôn tấm màn che xuống, bị nó trùm từ đầu tới chân, đứng lên thì vướng ngã lăn ra. Lương ma vương thì bắt đầu nổi cơn tam bành, chân đá lung tung, đá giường, đ.ấ.m cột, ngang bàn trang ểm liền lùa hết đồ đạc xuống đất, ra khúc nữa thì đá ghế, hất bàn.
bị mắc trong tấm màn, chẳng ngăn cản được, khổ kh nói hết, chỉ th mờ mờ bóng ta xiêu xiêu vẹo vẹo nghe rầm rầm, choảng choảng hồi lâu, cuối cùng là im bặt, đoán là ta đã rời .
Bọn cung nữ lúc này mới dám chạy vào, Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Đào vừa gỡ ra khỏi tấm màn vừa khóc xối xả. Tiểu Bạch Nhi khóc hu hu: "Tỷ tỷ, tỷ chảy m.á.u nhiều quá, làm đây?"
Chui được ra ngoài, thở hổn hển nó: "Ta đâu bị thương, làm chảy m.á.u được."
Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Đào lúc này ngó khắp , cũng theo ánh mắt của chúng khắp căn phòng, trời ơi, là m.á.u của Lương Hữu Thuần, dưới sàn nhà, trên cột, trên bàn, trên ghế đều cả, kéo dài ra đến tận cửa. Tự nhiên th khó thở quá, tim đau đến thắt lại, mắt thì mờ dần, chỉ nghe tiếng kêu bên tai: "Tỷ tỷ, tỉnh lại… thái tử phi… tỉnh lại."
Chưa có bình luận nào cho chương này.