Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 70: Hoàng Cung Có Thích Khách - 2
quay sang Tiểu Bạch Nhi và Trương Duệ, hai bọn họ coi bộ cũng chẳng hiểu gì.
Ngô Diễn th thế thì từ tốn giải thích: "Bẩm thái tử phi, sáng nay của Đại lý tự phát hiện cái móng chim này trong bụi cỏ dưới suối, trên móng lại vết m.á.u nên thần đã kết luận Như Lan c chúa là bị một loài chim lớn tấn c."
ngạc nhiên: "Chim lớn? Nhưng vết thương trên đầu là do đàn gây ra mà."
gật đầu: "Đúng vậy, thần cho rằng con chim đó đã dùng chân của nó cắp l cây đàn và đập vào sau đầu c chúa, c chúa trong lúc còn sức đã cố đuổi theo giằng co với nó, kh may sảy chân rơi xuống suối, cây đàn cũng rơi theo, còn móng vuốt của nó vì vướng vào dây đàn mà rơi ra."
"Nhưng vì lại đến ven suối chứ?"
Ngô Diễn đưa tay ra hiệu cho bọn lính mang cái mâm lui xuống, đáp: " thể là c chúa nghe tiếng quạ kêu nên tò mò theo, cũng giống như thái tử phi vậy."
Ồ, chẳng hỏi thêm được gì nữa, Ngô Diễn này phá án cũng thật thần sầu, nghe giải thích xong mà cứ bán tín bán nghi.
Thế là vụ án khép lại ở đ, hoàng cung tăng cường c gác nghiêm ngặt, hoàng thượng cũng ra lệnh cấm tất cả mọi kh được đặt chân đến Trúc Th Đỉnh nữa.
Thời gian này Cửu Nhật phần lớn đều ở trong quân do cùng với Lương Tịch dốc sức huấn luyện binh sĩ, triều đình cũng tuyển binh rầm rộ, cứ ngỡ như sắp chiến tr đến nơi .
Muốn gặp hỏi về chuyện cái móng chim nhưng mãi vẫn chưa gặp được, cũng kh lui tới chỗ K Thành nữa, từ dạo tự nhiên cảm giác đề phòng nàng ta.
Sáng hôm sau, hoàng hậu cho triệu kiến , kể ra đây là lần đầu tiên được triệu kiến, mọi thường là tự giác đến thỉnh an.
Vừa vào hành lễ xong xuôi thì bà nói một thôi một hồi, giọng nhẹ nhàng như khuyên bảo nhưng thật ra là đang hạch tội , tất cả xoay qu việc kh tuân thủ các quy tắc trong cung.
Chuyện lúc trước đến Nguyệt Hương Các cũng được lôi ra nhắc lại, còn tưởng chuyện đó đã vào dĩ vãng mới đúng chứ.
chuyện kh đôn đốc cung nữ về các quy tắc tiếp đón, nghênh đón thái tử, nào là buổi tối đốt nến x hương, nào là buổi sáng pha trà súc miệng, giúp thái tử chỉnh trang y phục…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nghe đầy hai lỗ tai thì bà thả cho về. Hôm nay cũng là lần đầu được hoàng hậu giáo huấn, thiết nghĩ chắc là vì chuyện cùng Lương Tịch phát hiện ra Như Lan khiến ngài bị mời đến Đại lý tự làm cho bà ta tức giận cũng nên, nhưng kh tiện nói đ.â.m ra lôi m cái quy tắc này bảo ban cho hả giận nhỉ.
Cũng chẳng biết là Lương Hữu Thuần hay lão c c mách lẻo mà hoàng hậu tường tận vậy cơ chứ, mỗi lần ta ghé, nào thời gian chuẩn bị để tiếp đón đâu.
Lúc thì ta lén nhảy lên giường ngủ trước, khi thì ta đến cả đỗi mới mò về, lúc thì cãi nhau làm chạy trốn lên nóc nhà, ngắm trăng xong thì ngủ quên mất. Từ đó đến giờ cần x hơ, đốt đèn, chuẩn bị gì, ta cứ thế mà ngủ đ thôi, sáng sớm thì gà chưa gáy đã mất dạng, th đâu mà hầu rửa mặt với chỉnh trang chứ.
Còn m hôm nữa là đến Tết nguyên tiêu, nghe Tiểu Đào nói ngày đó ngoài phố sẽ trang hoàng lộng lẫy, đ vui và nhộn nhịp lắm, thế là nhủ thầm trong bụng sẽ rủ Cửu Nhật lén đưa ra ngoài chơi.
Chiều đến, Thủy Vân nhã hứng đến chỗ chơi cờ, và nàng chơi đến tối mịt. Tuy Thủy Vân định cáo từ về m lần nhưng kh chịu, số là cứ thua nàng hoài, chưa gỡ được ván nào nên kh cam tâm, dạo trước mới học được một ngày thì bỏ luôn đến giờ, đ.â.m ra cứ quên quên nhớ nhớ.
Đang căng thẳng thì bỗng đâu một tên mặc y phục đen nhảy từ ngoài cửa vào, vừa vào thì ngã oạch ra đó, và Thủy Vân cùng Tiểu Bạch Nhi đều thất kinh.
há miệng định la lên thì tên kéo khăn bịt mặt xuống, giọng nói thều thào: "Là ta."
Chúng th Lương Hữu Thuần thì vội vàng chạy đến, Thủy Vân xem bộ thuần thục hơn , nàng vội đỡ ta đứng lên dìu vào bên trong, cùng lúc quay sang , giọng gấp rút: "Thái tử phi, mau bảo cung nữ dọn sạch vết m.á.u ."
Ồ, dọn máu, hoảng loạn lên, vội quay sang Tiểu Đào và Tiểu Bạch Nhi: "Mau mau, theo ta lau sạch vết m.á.u ."
chạy một mạch ra phía cửa quan sát, th vết m.á.u vương dài dọc hành lang thì hối thúc Tiểu Bạch Nhi và Tiểu Đào l khăn lau trước.
Tiếng bước chân từ xa rầm rộ tiến gần, ánh đuốc sáng trưng cả một vùng.
Thủy Vân chạy ra, túm l tay : "Vết thương ở bụng nặng, e là gọi thái y đến, kh xử lý được, nhưng nếu vậy sẽ khiến khác nghi ngờ."
Nàng vừa dứt lời thì vội chạy vào trong, lục tung cái rương chứa đồ ra tìm kiếm, cái túi da dê dùng đựng nước lúc trước mang từ Hạ quốc đến vẫn còn.
vội đổ màu nhuộm vải vào túi đặt trong bụng , nh chóng quay trở ra, tiện tay l luôn mớ vải vụn cuộn lại nhét vào miệng Lương Hữu Thuần, sợ nhỡ ta đau quá rên lên một tiếng thì c.h.ế.t cả đám.
Chưa có bình luận nào cho chương này.