Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 84: Dịch Dung Thuật - 2
Thôi xong, thế là bị lão già đó lừa , đúng là thời buổi khó khăn, lừa đảo để kiếm tiền đây mà. cắn chặt môi vì xấu hổ, quay chạy vào phòng, Lương Hữu Thuần cũng theo, ánh mắt châm chọc của ta đúng là kh chịu được.
"Ban nãy gặp một lão hành nghề dịch dung nên bảo lão dịch dung cho , hóa ra là tên lừa đảo."
Lương Hữu Thuần cũng vừa ngồi xuống, bật cười ha hả: "Dịch dung, cái này mà nàng cũng tin được ? Nàng biết thuật này đã thất truyền từ lâu kh?"
gục đầu trên bàn, đủng đỉnh đáp: "Hôm trước, tam hoàng tử đến Bảo Ngọc cung bắt , th ngài kh giống bình thường, nên lúc nghe lão ta nói thể thay đổi gương mặt, còn nghĩ tam hoàng tử khi đó là do kẻ khác dịch dung mà thành."
ta đột nhiên sáng mắt lên: "Nếu như thuật dịch dung này kh còn tồn tại thì chỉ thể là giống thôi."
đang nằm trên bàn, nghe ta nói thì bật ngay dậy: "Ý thái tử là…"
Chưa nói hết câu thì bị Lương Hữu Thuần đặt ngón tay lên môi, ra dấu im lặng.
"Tối nay hoàng hậu mở tiệc ở ngoài s, nàng chuẩn bị . Phụ hoàng hôm nay kh được vui, nàng đó, đừng gây chuyện nữa."
ta vừa rời thì Lương Minh đến, rối rít: "Thái tử phi tẩu tẩu, hôm trước nhờ tẩu nói giúp mà phụ hoàng mới cho đệ ra ngoài sớm, đệ vẫn chưa dịp cảm tạ tẩu."
"Kh , chuyện lâu mà, với lại, ta nhận tặng phẩm của hoàng hậu, đương nhiên làm việc hoàng hậu nhờ ."
Lương Minh cười hì hì, lại tiếp: "Thật ra, hôm đó cũng do ta quá kích động, trên chiếc chăn là hình thêu quốc hoa của Hạ quốc nên khi binh lính giẫm lên ta đã kh thể kiểm soát được cảm xúc của . Tam hoàng tử, tuy ta đã gả sang Lương quốc nhưng Hạ quốc mãi mãi là quốc mẫu của ta, cho nên…"
nghe đến đó thì đáp: "Đệ hiểu tâm tư của thái tử phi tẩu tẩu, cũng tại đệ nóng vội quá, khiến tẩu bị thương, đệ xin lỗi."
"Tam hoàng tử hiểu là tốt ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Vậy đệ trước đây, thái tử phi tẩu tẩu, tối nay gặp lại."
Tối đến, trang ểm sơ sơ dự tiệc. Yến tiệc được tổ chức trên một chiếc thuyền lớn neo dưới s, nhiều đèn lồng được thắp sáng treo lên những cành liễu cao.
Tuy tâm trạng hoàng thượng kh tốt nhưng dù cũng đến đây nên hoàng hậu tổ chức buổi tiệc này mong là hoàng thượng th cảnh gia quyến sum họp vui vẻ sẽ phần nào nguôi giận.
Buổi tối, ngoài s gió lộng nên chúng ai cũng mặc áo choàng. Khi và Thủy Vân đến nơi thì th đã đ đủ hết , vừa ngồi xuống thì hoàng thượng và hoàng hậu cũng vừa tới.
Sau khi mọi hành lễ xong, hoàng thượng ban ngồi cho tất cả, ánh mắt trìu mến qu một lượt.
"Cũng lâu trẫm mới dịp cùng mọi quay lại nơi đây, hôm nay mọi cứ ăn uống vui vẻ, kh cần giữ lễ."
Thế là, chúng đồng loạt kính rượu hoàng thượng, uống xong nghe lưỡi cay xè, chẳng ngọt như rượu ở Thủy cung. Vừa hạ ly xuống thì th cả thuyền trố mắt . Chẳng hiểu xảy ra chuyện gì, liếc sang Thủy Vân, hỏi nhỏ: " chuyện gì vậy?"
Thủy Vân l tay khẽ che miệng, đáp: "Thái tử phi, nữ nhân Lương quốc ngoài rượu giao bôi ra thì kh được phép uống rượu đâu."
Ồ, kh ai nói với trước vậy, mà biết được chứ, kh cho uống thì bày lên bàn làm gì. lí nhí: "Nhưng ta là nữ nhân Hạ quốc mà, chắc là ta được uống chứ."
Lưu Hà hoàng quý phi lúc này chen vào: "Nữ tử Hạ quốc đúng là phóng khoáng thật, nhưng thái tử phi đã gả đến Lương quốc thì cũng nên theo lễ nghi phép tắc mới chứ."
Cửu Nhật đứng dậy, lên tiếng: "Bẩm hoàng thượng, thái tử phi kh biết quý quốc luật lệ này, nữ nhi Hạ quốc vẫn thường uống rượu, ngâm thơ, nhất thời vẫn theo thói quen cũ, xin hoàng thượng thứ tội."
"Kh , trẫm đã nói hôm nay mọi cứ ăn uống thoải mái, kh cần giữ lễ."
Hoàng hậu quay sang , nhẹ giọng: "Thái tử phi, rượu cũng uống , vậy con làm một bài thơ góp vui cùng mọi , cảnh vịnh thơ."
Nghe mà cứ như tiếng sấm đánh bên tai, thần tiên ơi, giờ mà Thiên Lôi cầm búa đứng sát bên cạnh thì cũng kh thể nặn ra được chữ nào chứ, bảo nhảy múa, hát hò thì còn được chứ thơ văn biết gì đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.