Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 86: Cùng Cửu Ca Ôn Lại Kỷ Niệm - 2

Chương trước Chương sau

Trương Duệ cởi tấm áo choàng khoác lên K Thành lúc này đang run cầm cập. lo lắng chạy lại phía Cửu Nhật: "Cửu ca, ướt hết , lạnh kh?"

Cửu Nhật lắc đầu mỉm cười: "Ta kh , đừng lo."

Lương Hữu Thuần lệnh cho mọi giải tán và bảo Cửu Nhật đưa K Thành về, ta cũng kh quên truyền thái y đến phòng nàng . Chẳng biết ta bị đần kh mà kh hiểu tâm ý của Trương Duệ. E là cả hoàng cung này chỉ Lương Hữu Thuần kh hiểu.

Gió đêm càng lúc càng thổi mạnh, lạnh đến tê tái, rượu ngấm khiến chân kh đứng vững được nữa. Tiểu Bạch Nhi dìu được một đoạn thì khựng lại, nắm chặt l thành cầu.

Lương Hữu Thuần bước tới nhỏ giọng: "Đi kh nổi?"

" buồn ngủ , kh được nữa."

Nói xong thì gục luôn, mơ hồ th được bế bổng lên.

Khi nghe tiếng chim hót vang bên ngoài, mới choàng tỉnh giấc, chẳng biết hôm qua bản thân về bằng cách nào.

Con bé Tiểu Bạch Nhi này mới sáng sớm kh biết đã đâu , gọi một thôi một hồi mới th nó chạy vào, hớt ha hớt hải.

"Tỷ tỷ, K Thành c chúa từ đêm qua ngã s đến giờ kh ngừng sốt cao, mọi đều đang ở đó, thái tử ện hạ bảo tỷ tỉnh thì mau sang ."

nghe nó nói liền cuống cuồng xuống giường chuẩn bị, kh nghĩ cơ thể K Thành lại yếu ớt đến thế.

Lúc đến nơi thì th trong phòng khá đ , cả hoàng hậu và hoàng thượng đều tới cả , nh chóng vào hành lễ, cùng lúc Tôn thái y cũng vừa bước ra, vẻ mặt đăm chiêu.

"Bẩm hoàng thượng, c chúa cơ thể yếu ớt từ nhỏ, bây giờ lại bị rớt xuống s, phong hàn trong ngày càng nặng, ngoài uống thuốc thì cần ngâm trong thảo dược một thời gian mới mong khỏe lại."

Hoàng hậu thở dài: "E là K Thành ở lại đây tĩnh dưỡng , sức khỏe như vậy làm ngày mai khởi hành được."

Hoàng thượng cũng gật đầu đồng tình. Sau một hồi bàn tính với Lương Hữu Thuần, lệnh cho Tôn thái y cùng một số cung nữ, thái giám, tướng sĩ ở lại trang viên với K Thành bao gồm luôn cả Cửu Nhật và Trương Duệ.

Số là Lương Hữu Thuần bảo Cửu Nhật võ c cao cường, thêm cả Trương Duệ tính tình chu đáo nên ở lại bên cạnh K Thành sẽ khiến cho mọi an tâm hơn, ta cũng thiên vị quá , cùng là nhưng bao giờ ta quan tâm Như Lan đâu chứ. thật tâm cũng muốn an toàn tuyệt đối cho K Thành, nhưng cứ th như Lương Hữu Thuần đang ép uổng Cửu ca của vậy.

Chuyến lần này kh suôn sẻ, nhiều chuyện xảy ra quá nên hoàng thượng quyết định hồi kinh sớm. Tối đến, Cửu Nhật ghé thăm , chúng leo lên trên mái nhà ngắm trăng trò chuyện.

"Cửu ca, thể làm được nhiều bài thơ như vậy?"

"Vì ta là Cửu hoàng tử của Thiên giới, là Thiên đế tương lai."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nghe nói thế, chỉ biết thở dài, cùng là dòng dõi tiên thần khác xa nhau quá, Cửu Nhật cái gì cũng giỏi còn thì cái gì cũng kh giỏi, nếu kh muốn nói là dở tệ.

"Tiểu Ngư của chúng ta kh hát hay đó ? Chỉ cần hát thì trời đất cũng ngừng lại qu đ."

Cửu Nhật nói mới nhớ, từ ngày gả cho Lương Hữu Thuần đến nay chưa từng hát. Lúc trước ở Hạ quốc, khi l lại được giọng nói, vẫn thường xuyên hát cho Cửu Nhật nghe, còn thì làm thơ đọc cho nghe.

Giờ đây, vẫn là cùng Cửu Nhật nhưng cảnh sắc đã khác, còn đâu những đêm trăng th vắng trên thảo nguyên mênh m, sóng đôi nhau cưỡi ngựa rong ruổi đến khi mệt nhoài và quăng xuống thảm cỏ. Tất cả đã hóa thành những ký ức đẹp xa xôi.

Ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi xuống chốn nhân gian hữu tình, kh biết Hằng Nga trên đó xuống th chúng kh.

"Cửu ca, nói xem Hằng Nga th chúng ta kh? Tỷ ở đó một th cô đơn hay kh?"

Cửu Nhật mỉm cười, xoa đầu : "Nàng chẳng làm gì đâu, đến giờ vẫn kh bu được chấp niệm với Hậu Nghệ."

nghe trong lời nói của Cửu Nhật xen lẫn một nỗi buồn man mác, ánh mắt xa xăm khó tả.

, Hằng Nga đến giờ vẫn cứ bắt Ngọc Thố năm năm tháng tháng giã thuốc trường sinh, mong rằng sẽ đưa được Hậu Nghệ lên cùng chứ kh chấp nhận sự thật là đã mãi mãi biến mất vào dòng chảy của thời gian.

"Cửu ca, xuống nhân gian một th cô đơn kh?"

"Kh còn một cô nương bỏ trốn đang bên cạnh ta đây ?"

mỉm cười, quay tựa vào lưng , khẽ cất tiếng hát.

Thảo nguyên bát ngát

Cỏ nhẹ đưa hương

Tình duyên mới chớm

đành tha phương

Hai mùa xuân hạ

Đôi mùa thu đ

Lá cây phủ kín cõi lòng

Kẻ đợi chờ, tr mong…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...