Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 92: Lòng Người Khó Đoán - 2
nhận ra là đang sợ kh, sợ biết lừa dối, sợ biết thân phận thật của . Nếu biết được thì g.i.ế.c kh, đối với nhân loại mà nói thì Thủy tộc như đây chẳng khác nào yêu quái.
Cứ lùi dần thế này thật kh ổn, cúi đầu, nói khẽ: "Tại m hôm nay xảy ra nhiều chuyện quá, luôn cảm th bất an."
"Vậy nàng nên vào trong nghỉ ngơi mới ."
Lương Hữu Thuần dứt lời thì đưa tay ra, cố nhủ bản thân bình tĩnh, từ đây cho đến lúc rời khỏi hoàng cung, kh thể để ta phát hiện được.
Vừa đặt tay xuống thì ta nh chóng nắm l, kéo mạnh về phía trước, đột nhiên cúi , bế bổng lên, quay trở về phòng.
Đến khi Lương Hữu Thuần đặt xuống giường thì vẫn gần như bất động, ta kéo chăn đắp lên, cất giọng dịu dàng: "Nàng nghỉ ngơi , thời gian tới ta hơi bận, lẽ sẽ kh thể thường xuyên đến thăm nàng được."
nằm im thin thít, chẳng nói câu nào, Lương Hữu Thuần đứng một hồi quay ra.
Nửa tháng trôi qua, cuối cùng Cửu Nhật đã quay lại, nghe Tiểu Đào nói bệnh của K Thành c chúa cũng khỏi hẳn, thái y bắt mạch nói nàng hết bị phong hàn , thể là do thảo dược đã phát huy tác dụng.
Chiều hôm đó, đến gặp Cửu Nhật, gần đến cổng thì th từ trong ra, há miệng định gọi nhưng nh quá, xem chừng vẻ gấp gáp, thế là, âm thầm bám theo, hướng Cửu Nhật là phía Tây hoàng cung, cứ thế mà theo đến tận vườn đào.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dưới những tán hoa, bóng dáng một thiếu nữ lại lại, dường như là đang đợi ai đó, Cửu Nhật này hò hẹn hay nhỉ. Nghĩ vậy, cố gắng chạy tới gần hơn núp vào một gốc đào lớn để tiện nghe lỏm.
Tiếng thiếu nữ nhẹ nhàng cất lên: "Cửu hoàng tử."
Giọng nói này là K Thành c chúa đây mà, rướn tr ra, hai bọn họ kh là lửa gần rơm bén đ chứ.
"C chúa hẹn ta ra đây, kh biết việc gì?"
K Thành e lệ: "Cửu hoàng tử, ta muốn cảm tạ , nhờ kh quản mệt nhọc, lên núi tìm thảo dược giúp ta nên bệnh của ta mới thể khỏi hẳn."
Cửu Nhật vẻ thờ ơ, đáp: "Những lời này ở phương nam c chúa đã nói mà, ta chỉ phụng lệnh hoàng thượng mà thôi, nếu kh việc gì khác thì ta đây, cáo từ."
vừa bước thì K Thành lên tiếng: "Cửu hoàng tử, kh hiểu tấm lòng của K Thành đối với ?"
Cửu Nhật quay lại, hạ giọng: "Hồng phượng, ta biết chân thân của ngươi đã được đánh thức, bổn quân vì kh muốn ngươi khổ sở vì bệnh tật hành hạ nên mới ra tay dứt nghiệp cho ngươi, là để ngươi trải qua kiếp này được nhẹ nhàng, cố gắng tu tâm dưỡng tính, thoát khỏi mê tình, nếu ngươi cứ thế này thì kh còn cơ hội quay đầu đâu."
Hóa ra K Thành c chúa là hồng phượng giáng thế , thế mà Cửu Nhật kh nói cho biết với, còn chưa hết ngạc nhiên thì nghe tiếng K Thành khóc lóc.
"Điện hạ, Hồng nhi biết rõ nhưng kh thể nào khống chế bản thân thôi nghĩ về , kh thể đến Hồng nhi một lần chứ? Hồng nhi ểm nào kh bằng Kim Ngư c chúa? cô ta thể được tấm chân tình của còn ta thì kh? Ta thật kh cam tâm."
Mặt lạnh tựa như băng: "Ngươi dám chất vấn bổn quân? Ngươi kh cam tâm ? Hồng phượng, ngươi nhớ rõ đây, chuyện của Như Lan c chúa ta thể bỏ qua, nhưng nếu ngươi dám đụng đến Tiểu Ngư, ta sẽ để cho ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn kh được siêu sinh."
Chưa có bình luận nào cho chương này.