Kim Nguyệt Chiếu Cổ Minh
Chương 2
4
Suốt dọc đường, Châu Tiểu Nhã cứ thao thao bất tuyệt, than vãn về cuộc sống tẻ nhạt và vô vị nàng .
cái xã hội mà nàng miêu tả làm cho chấn động, đến tận lúc bước tới cửa Vãng Sinh, vẫn còn đang ngẩn .
Những điều Châu Tiểu Nhã , thật sự quá mức khó tin.
Một thời đại và tự do như , thực sự tồn tại ?
"Đây chính cửa Vãng Sinh ."
"Châu Tiểu Nhã, ngươi cánh cửa bên trái."
"Tống Ỷ Lăng, ngươi bên ."
"Hai ngươi cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng nhầm."
"Nếu như nhầm, đời kiếp cũng cách nào đổi nữa."
Q.u.ỷ thấy ngẩn ngơ, liền nghiêm túc dặn dò chúng vài câu.
Châu Tiểu Nhã lưu luyến nỡ buông mà nắm chặt lấy tay :
"Tỷ tỷ, thật sự nỡ xa tỷ."
Mẫu quản giáo nghiêm, những qua cũng đều quý nữ thế gia.
Bọn họ đều giống như , cẩn trọng giữ lễ, trong mắt chỉ quy củ.
Một thiếu nữ sống động tươi trẻ như Châu Tiểu Nhã đây, mới đầu tiên gặp .
Bởi cũng dừng bước, cùng nàng nghiêm túc lời từ biệt.
lúc , Châu Tiểu Nhã đột nhiên đẩy mạnh một cái, đó xoay lao thẳng về phía cửa Vãng Sinh bên .
Đợi đến khi q.u.ỷ phản ứng , nhào tới tóm lấy nàng thì chỉ kịp vớt một mảnh góc áo.
Tiếng sảng khoái Châu Tiểu Nhã vang vọng giữa chốn u minh:
" nha, tỷ tỷ!"
" cũng trải qua cuộc sống nha vây quanh thành đàn một chút!"
Q.u.ỷ tức đến mức suýt chút nữa ngất xỉu:
"Xong đời !"
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
"Thế thì làm bây giờ!"
" bắt nhầm hồn, trong vòng năm mươi năm thể bắt hồn nữa, phen hỏng bét hết !"
5
ngây ngốc bệt mặt đất, hồi lâu mới hiểu chuyện gì xảy .
Châu Tiểu Nhã cướp mất xác .
Từ nay về , nàng mới Tống Ỷ Lăng.
Còn , sẽ trở thành Châu Tiểu Nhã.
hoảng loạn tới mức gần như vững nổi.
Mặc dù sống vui vẻ, đó nơi sống cả một đời.
mẫu , phụ và các ca ca, tỷ .
, bằng hữu đều ở đó.
Còn nơi Châu Tiểu Nhã từng sống, đối với mà một thế giới vô cùng xa lạ.
"Q.u.ỷ đại nhân, , làm bây giờ?"
" bao giờ gặp phụ , mẫu nữa ?"
Q.u.ỷ chột đầu , dám mắt .
"Ngươi yên tâm, xác Châu Tiểu Nhã vẫn còn lưu ký ức nàng , ngươi thể nhanh chóng thích ứng với cuộc sống bên đó."
" sẽ giúp ngươi mở thêm một con mắt luân hồi vượt thời , như mỗi tối khi ngủ, ngươi thể thấy cuộc sống hàng ngày Châu Tiểu Nhã."
" , trời sắp sáng , ngươi mau thôi!"
Q.u.ỷ kéo thốc dậy, trực tiếp đẩy thẳng cánh cửa Vãng Sinh.
Một tia sáng trắng lóe lên, đầu chợt ăn một cái tát rõ đau.
mờ mịt mở mắt , đối mặt với một khuôn mặt quen thuộc xa lạ.
Quen thuộc, nhờ ký ức Châu Tiểu Nhã.
nhớ mẫu Châu Tiểu Nhã năm nay bốn mươi, lớn hơn mẫu đủ tám t.u.ổ.i, cớ trẻ trung đến thế?
Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng.
Đôi mắt sinh cực kỳ , cho dù hiện tại đang tức giận trừng mắt khác, trông vẫn vô cùng xinh .
e dè mở miệng thăm dò:
"?"
6
Bạn thể thích: Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" cái đầu cô!"
" cô, cô mới thì !"
Một đôi tay thò , hung hăng véo tai .
"Châu Tiểu Nhã, mau dậy cho !"
"Sắp khai giảng , cô mau nhuộm cái đầu tóc tạp nham cho !"
"Còn cả tròng mắt cô nữa, dám đeo kính áp tròng ngủ, thà để bà đây chọc mù mắt cô luôn cho rảnh nợ!"
véo tai kéo dậy khỏi giường, trong lòng hổ tức giận.
Châu Tiểu Nhã, thô lỗ đến .
thể tùy tiện động tay động chân đánh mắng nữ nhi chứ?
"Ây da, bà xã, nhẹ tay chút !"
" xem Tiểu Nhã đau thành cái dạng gì kìa!"
Một đàn ông đeo tạp dề hốt hoảng chạy tới, trong tay còn đang cầm chiếc muôi xào rau.
dáng vẻ đau đến nhíu chặt mày hó hé một tiếng , ông xót xa đến mức giậm chân:
"Cái đứa nhỏ , hôm nay ngốc nghếch thế, con mau xin tha chứ!"
Châu Tiểu Nhã hồ nghi đầu , thấy vành tai đỏ bừng liền giật nảy .
"Bảo ngốc mà còn thừa nhận, đến kêu đau cũng kêu !"
Đỉnh đầu ăn thêm một cái tát.
tủi ôm đầu, nên cái gì.
" cái gì mà ! Còn mau ăn sáng !"
Nhà Châu Tiểu Nhã, thế mà cha nàng nấu cơm.
Quân tử xa nhà bếp.
Ở thế giới chúng , cho dù tá điền nghèo khổ nhất, cũng cái lý để đàn ông trụ cột trong nhà xuống bếp nấu nướng.
Châu Tiểu Nhã mắng mỏ , chửi mắng cha nàng để trút giận.
Cha nàng chỉ cúi đầu gặm bánh bao, thở mạnh cũng dám.
7
Mặc dù ký ức Châu Tiểu Nhã, vẫn thế giới làm cho kinh ngạc.
Điện thoại, tivi, nhà cao tầng.
Ngàn năm thời gian, xã hội sớm phát triển thành dáng vẻ mà thể nào tưởng tượng nổi.
Hiện tại thời tiết oi bức, các cô gái phố mặc ít hơn .
Váy siêu ngắn, áo hở rốn, áo hai dây.
Bọn họ tự do phô bày cơ thể thanh xuân tươi , mà cần bận tâm đến ánh mắt khác.
"Đứa nhỏ , ngây đó làm gì thế?"
Cha Châu Tiểu Nhã thiết khoác vai , đưa tay một que kem:
"Con cũng đừng giận con."
"Sắp khai giảng , mái tóc nên nhuộm , nếu e nổi cổng trường ."
"Để cho con học ở trường trung học Hai, con con tốn bao nhiêu công sức ?"
"Con ngoan ngoãn, cùng ba nhuộm tóc, tối ba đãi con ăn lẩu."
Nữ lớn tránh cha, nam lớn tránh .
Cho dù ruột thịt, qua bảy t.u.ổ.i cũng thể cùng mâm.
giãy khỏi tay cha Châu Tiểu Nhã, thần sắc chút mất tự nhiên:
"Ba, con thể tự ."
Cha Châu Tiểu Nhã sững sờ , trong ánh mắt tràn ngập vẻ hụt hẫng.
"Hu hu~"
Hồi lâu , ông úp mặt hai bàn tay, rống lên:
" đều con gái chiếc áo bông nhỏ tri kỷ ba."
"Áo bông nhỏ ba bắt đầu ghét bỏ ba , ba ngay sớm muộn gì cũng ngày mà!"
Ông , ông đang ?
Luống cuống tay chân dỗ dành ông xong, cảm thấy bản chịu một đả kích vô cùng to lớn.
Thế giới chỉ đồ vật kỳ quái, mà con càng kỳ quái hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.