Kỳ Quân Hữu Châu
Chương 2:
4
Lúc này Tang Kỳ kh còn thẳng t tự nhiên như vừa nữa. lén ta một cái, nhỏ giọng nói: "Giáng Dung, nàng quay một chút."
Ta nghe lời xoay lại, đưa lưng về phía thùng gỗ. Sau lưng truyền đến tiếng nước nhỏ giọt tí tách, tiếp đó là tiếng y phục ma sát sột soạt.
"Giáng Dung, ta mặc xong ."
Một bàn tay hơi lạnh tự nhiên đưa tới, nắm l ngón tay ta. dắt ta định ra ngoài cửa. Ta lại đứng yên, trở tay kéo lại.
"Tang Kỳ." Giọng ệu của ta đặc biệt nghiêm túc: "Chuyện là giao nhân, còn ai khác biết kh?"
chớp mắt, lập tức lắc đầu: "Chỉ A Th biết một ít, nhưng nàng ta sợ ta."
Nói đến câu sau, trong giọng ệu một tia tủi thân.
Lòng ta nhẹ nhõm, lại siết chặt bàn tay đang nắm l . nh đã hiểu ý nghĩa của bí mật, gật đầu thật mạnh: "Ừm, là bí mật của ta và Giáng Dung, kh nói cho ai biết hết."
Lúc này ta mới thả lỏng, cười với : "Đi thôi."
Bước ra khỏi gian phòng tối tăm, ta nheo mắt thích nghi với ánh sáng. Tường viện kh cao, đứng trước cửa là thể th bãi bồi cách đó kh xa. Xa hơn nữa là một màu x lam lấp lánh như bạc vụn dưới ánh mặt trời.
Vừa quay đầu, ta liền va vào ánh mắt Tang Kỳ đang sang. Trên mặt lan ra ý cười nhàn nhạt: "Giáng Dung, giữa trưa , đói kh? Ta nấu cơm cho nàng."
Ta thật sự ngẩn ra một chút. Giao nhân còn biết nấu cơm ? Chuyện này lại vượt ra khỏi chút kiến thức chí quái ít ỏi của ta.
Kinh ngạc qua , ta lại nhịn kh được cười nói: "Tang Kỳ, luôn thể cho ta bất ngờ vậy? Bình thường ăn cái gì?"
chớp mắt: "Cũng ăn cơm mà."
Theo vào bếp, ta mới hiểu ý nghĩa thực sự của bữa cơm này.
Một cái bếp lò xây bằng đá, một cái nồi sắt được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Trong thùng gỗ đặt ở góc tường nuôi vài con cá nhỏ ánh bạc lấp lánh. Trên cái nia tre phơi chút rong biển màu x đen, thoang thoảng mùi mặn mòi. Lại một cái chậu gốm đựng m loại ốc đang nhả nước.
Tang Kỳ l d.a.o làm cá, đ.á.n.h vảy mổ bụng, gọn gàng sạch sẽ. Chảo nóng rán cá đến hơi vàng, đổ nước sôi vào. Sau khi c sôi, thả đậu hũ cắt vu vức vào, rắc thêm gừng sợi hành hoa, kh thêm hương liệu dư thừa nào nữa, chỉ hầm l vị tươi ngon nguyên bản. đậy nắp nồi gỗ lại, chỉ chừa một khe hở nhỏ.
Tang Kỳ chợt nhớ ra ều gì, ngẩng đầu ta, trong mắt mang theo chút ngượng ngùng: "Giáng Dung, ta ngốc quá, ta quên nấu cơm . Giáng Dung muốn nghỉ ngơi một lát kh, cơm chín ta gọi nàng."
"Ta kh buồn ngủ." Ta ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước cửa bếp lò: " nấu cơm còn thú vị hơn nghe kể chuyện xem kịch nhiều."
Nồi c trên bếp đang bốc lên từng làn hơi trắng, mùi thơm đặc trưng của c cá lan tỏa trong kh khí. Ta hít hít mũi, cười nói: "Ta cứ chờ ở đây, ngửi mùi thơm trước, coi như nếm thử mùi vị trước vậy."
Ta cười, Tang Kỳ cũng cười theo.
C cá chín trước cơm. Tang Kỳ múc một bát c cá, đặt bên mép bếp lò. Lại xoay l một tấm khăn sạch từ trên giá tre đưa cho ta.
"Giáng Dung, cẩn thận nóng." dặn dò.
Mùi thơm cứ chui tọt vào mũi, quyến rũ khiến lòng mềm nhũn. Ta dùng khăn lót bát, hai tay cẩn thận bưng lên. Trước tiên ghé sát thổi thổi, đợi làn sương nóng bốc lên hơi tan mới kề vào miệng bát, nhấp một ngụm nhỏ.
Nước c màu trắng sữa, tươi ngon ngọt th. Hơi ấm trôi tuột xuống cổ họng, một đường êm ái xuống tận dạ dày.
Ta cứ thế bưng bát, húp từng ngụm. Thỉnh thoảng ta ngước mắt lên, luôn thể bắt gặp ánh mắt Tang Kỳ đang ta.
5
Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta ra cửa, th Tang Kỳ đang ngồi trên ghế tre.
cúi đầu, môi khẽ động, giống như đang lẩm bẩm ều gì. Gió biển thổi qua tường viện, đưa tới những câu chữ vụn vặt: "...Hải thần nương nương phù hộ... Giáng Dung ngày ngày vui vẻ... kh bệnh kh tai... trường mệnh thuận lợi..."
Ta đến gần khẽ gọi : "Tang Kỳ, đang làm gì đó?"
nghe tiếng ngẩng đầu, giơ sợi dây màu sắc đan dở lên cho ta xem: "Đan dây cầu nguyện."
Dây màu đã dài bằng nửa bàn tay, tơ lụa đan xen tạo thành hoa văn phức tạp tinh xảo.
Ta chút ngạc nhiên: "Ngay cả cái này cũng biết ?"
"Học từ thím Liên Hoa đ, trước kia thím hay ngồi trên tảng đá ngầm đan cái này."
Ta ngồi xuống ghế đẩu bên cạnh , chống cằm xem đan dây. Chỉ màu linh hoạt luồn lách qua ngón tay . Xe, quấn, gẩy, lần lượt nở ra hoa văn.
đến xuất thần, bất giác ta nghiêng lại gần, muốn kỹ hơn chút nữa. Khi hơi thở phả qua bên tai , động tác của ngay khoảnh khắc này khựng lại. Sợi chỉ chưa đan xong đang khẽ đung đưa theo gió.
Thứ đang lay động, kh biết là sợi chỉ, hay là cái gì khác.
"Giáng Dung..." Giọng hơi căng thẳng: "Nàng đừng lại gần ta quá."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta chẳng những kh lùi lại mà còn ngước mắt lên, cố ý : " vậy, ghét bỏ ta à?"
"Kh !" hoảng hốt lắc đầu: "Là... là trên nàng thơm. Nàng vừa tới gần, tim ta đã đập nh... sắp kh biết đập nữa ."
Dáng vẻ thật sự vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Lúc này ta mới mím môi cười, dựa lưng vào ghế, cho một chút kh gian để thở.
Quả nhiên thở phào nhẹ nhõm, bờ vai đang căng cứng thả lỏng xuống, chỉ là màu đỏ trên vành tai nhất thời vẫn chưa tan hết.
Tang Kỳ đan dây màu đến một độ dài nhất định, đầu ngón tay vê đuôi dây. ngước mắt ta, ánh mắt mang theo vẻ dò hỏi: " muốn thử độ dài kh?"
Ta nghiêng đầu : "Tang Kỳ thử giúp ta ."
ngẩn ra, nín thở, cẩn thận từng li từng tí lại gần. Ta hơi nghiêng , giơ tay vén mái tóc dài sau gáy lên, gom về phía trước vai.
Hơi thở ấm áp của rơi trên gáy trần của ta. chút dồn dập, mang theo chút căng thẳng vụng về. Dây màu vòng qua cổ ta, sợi tơ hơi lạnh chạm vào da thịt, chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi liền bị nh chóng thu hồi.
"Được ." lùi lại nửa bước, giọng nói còn hơi gấp gặp: "Đủ dài ."
chỉnh lại dây màu, đưa tay về phía ta: "Giáng Dung đưa vảy cá cho ta, ta đục cái lỗ, xỏ qua là xong."
Ta thả tóc dài xuống, l chiếc khăn tay đơn giản từ thắt lưng ra. Bên trong cùng khăn tay bọc chiếc vảy. Ta cúi đầu, từ từ mở ra. Vừa ngước mắt liền bắt gặp Tang Kỳ đang lén ta, nét vui vẻ trên mặt kh giấu được.
" cười gì thế?" Ta dừng động tác hỏi .
"Giáng Dung kh lừa ta, quả nhiên nàng vẫn luôn mang nó trên ."
Ta , giọng ệu nghiêm túc: "Đây là món quà đầu tiên ta nhận được khi đến nơi này, tự nhiên bảo vệ thỏa đáng . Để ở chỗ khác ta luôn kh yên tâm, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ mang trên , áp sát vào tim mới cảm th an ổn."
6
Lại qua vài ngày êm đềm sớm chiều.
Ngoài cổng viện vang lên tiếng bánh xe ngựa dừng lại. Ta đẩy cửa ra, chỉ th xe ngựa của Thôi gia lẳng lặng đậu bên đường. Nha hoàn Bích Hòa từng hầu hạ bên ta đang chắp tay đứng bên xe.
Nàng ta ngẩng đầu th ta, lập tức rảo bước tiến lên, quy củ nhún hành lễ.
“Tam tiểu thư, đêm qua lão phu nhân đã từ chùa trên núi trở về. Vốn định đích thân tới thăm , nhưng nghĩ nơi này hẻo lánh, e tìm đường kh tiện, lại sợ chậm trễ nên đã hồi phủ trước. Sáng sớm nay liền sai nô tỳ tới đón .”
Trong lòng ta thoáng dâng lên nỗi lo lắng.
“Thân thể tổ mẫu vẫn ổn chứ? Đường xa mệt nhọc làm hao tổn kh?
Bích Hòa vội đáp: “Tinh thần lão phu nhân vẫn tốt. Chỉ là vừa về phủ đã nhắc đến , lo ở nơi này th đạm khổ cực, sợ chịu ủy khuất.”
Ta còn định hỏi thêm thì phía sau bỗng vang lên tiếng động khẽ.
Ngoảnh lại, chỉ th Tang Kỳ kh biết đã đứng nơi cửa phòng từ lúc nào. Ánh mắt lướt qua vai ta, dừng lại trên chiếc xe ngựa lạ ngoài sân, chậm rãi trở về trên mặt ta.
Ánh mắt … dường như chút quạnh hiu.
Ta về phía , đứng lại trước mặt .
"Tang Kỳ, tổ mẫu đối đãi với ta cực tốt, bà đã về , dù ta cũng trở về thăm, để bà yên tâm." Ta suy nghĩ một chút hỏi: " muốn về cùng ta kh?"
Tang Kỳ ta, đầu tiên là gật đầu, ngay sau đó lại lắc đầu thật nh: "Ta ở chỗ này, chờ Giáng Dung trở về."
"Vậy Tang Kỳ ngoan ngoãn ở nhà. Chờ ta trở lại sẽ mang đồ ngon và đồ chơi cho , được kh?"
để mặc ta xoa đầu, khẽ "ừm" một tiếng.
Ta xoay vào nhà, thay bộ cẩm y Thôi gia mặc lúc đến. Xúc cảm của tơ lụa hơi lạnh, hoàn toàn khác biệt với y phục vải thô ta mặc những ngày qua. Đang chuẩn bị ra cửa, Tang Kỳ bỗng nhiên chạy theo, c trước mặt ta.
bưng một cái hộp gỗ mép còn hơi thô ráp, đưa tới trước mặt ta: "Quà tặng, cho nàng."
Ta nhận l, mở nắp hộp. Bên trong kh đệm lót, chỉ chứa đầy một vốc trân châu, hạt nào hạt n tròn trịa.
Ta chút kinh ngạc, ngẩng đầu : " lại đưa cho ta cái này?"
"Nhận được quà tặng sẽ vui vẻ." lại bổ sung: " Giáng Dung muốn gặp vui vẻ , sẽ kh ngăn cản Giáng Dung trở về nữa."
ghé sát lại gần một chút, giọng nói đè thấp hơn: "Giáng Dung, ta thể sinh nhiều nhiều hạt châu, ta nuôi nổi nàng."
Ta đóng hộp gỗ lại, đẩy trở về: "Giáng Dung sẽ trở lại, nhất định."
xoay chạy về phía đầu kia sân, chuyển một cái ghế tre cũ đặt ở cửa phòng ngồi xuống, lại vẫy tay với ta: "Giáng Dung mau , Tang Kỳ sẽ ở chỗ này chờ nàng trở về."
Ta về phía xe ngựa, trước khi bước lên xe ta quay đầu lại. vẫn ngồi ở đó, tr cô đơn.
Ta cúi vào trong xe, Bích Hòa bu rèm xe xuống. Ngay khoảnh khắc rèm xe khép lại, ta nhịn kh được lại vén lên một góc, hướng về phía bóng dáng ngồi ở cửa ra sức vẫy tay: "Tang Kỳ, nhớ ăn cơm nhé."
Chưa có bình luận nào cho chương này.