Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kỳ Quân Hữu Châu

Chương 4:

Chương trước

11

Xe ngựa từ từ chạy khỏi Thôi phủ. Ta vén rèm xe lên một góc lại. Nhị tỷ tỷ vẫn đứng trên bậc đá trước cửa h. Th ta quay đầu, nàng ta dùng sức vẫy tay, khóe miệng cũng cố gắng cong lên. Trong lòng ta ấm áp, cũng vẫy tay với nàng ta, cho đến khi cửa son tường cao che khuất bóng dáng nàng ta.

Khi xe ngựa chạy về đến làng chài ven biển, mặt trời đã ngả về tây. Ta xách váy xuống xe. Cửa viện khép hờ, bên trong tĩnh mịch.

"Tang Kỳ?" Ta đẩy cửa gọi.

Kh ai trả lời. Chỉ gió biển thổi qua tường viện, làm lay động bộ y phục vải thô phơi trên dây. Lòng ta hơi trầm xuống, rảo bước vào nhà. Bếp lò lạnh ngắt, trong phòng cũng kh một bóng .

Đang định xoay , ánh mắt lại bị chiếc bàn vu nhỏ trong bếp thu hút. Mặt bàn bị ta dùng vật sắc khắc sâu cạn m chữ. Ta cúi , nương theo ánh trời chiều dần tối ngoài cửa sổ, cẩn thận phân biệt:

"Giáng Dung."

"Cơm trong nồi."

"Giường trong phòng."

"Ta ở trong nước."

Ta ngẩn ra, lập tức nhịn kh được bật cười thành tiếng. Tên ngốc này, để lại lời n cũng kỳ quái như vậy. Chẳng lẽ lại trốn vào cái chậu gỗ thùng nước nào để sinh châu ?

Trên đường ta đã đặc biệt bảo chủ sạp kẹo đường làm một cái kẹo hình cá chép nhỏ, còn bọc trong gi dầu, cất trong ngực. Ta nghĩ Tang Kỳ nhất định sẽ thích.

Lập tức tìm kiếm một vòng trong nhà ngoài ngõ. Gian phòng tối tăm từng dẫn ta vào cũng xem , lại chẳng th nửa cái bóng.

Lặp lặp lại suy ngẫm m dòng chữ kia.

Ta ở trong nước? Biển? Ao? Hay là cái thùng gỗ của ? Nhưng nước ở nơi nào? vẫn chưa nói rõ.

Ta ngồi xuống chiếc ghế tre cũ trong sân. Đợi đến khi màn trời hoàn toàn tối đen, ánh thưa thớt sáng lên. Tiếng thủy triều từ xa đến gần, mang theo cái lạnh của ban đêm. vẫn kh trở về.

Ta đứng dậy thắp một ngọn đèn dầu, bưng về phòng bếp, đặt ở một góc bàn vu. Vầng sáng mờ nhạt bao trùm m dòng chữ kia. Ta dùng tay chống má, ánh mắt quét qua từng lần một. Suy nghĩ hỗn loạn, trước sau kh tìm ra m mối.

Đêm dần khuya, vạn vật tĩnh lặng. Bỗng nhiên, ngoài cổng viện truyền đến m tiếng gõ cửa. Ta vụt đứng dậy, làm chiếc ghế phát ra một tiếng vang nhỏ. Gần như là chạy tới sau cổng viện, tay đặt lên then cửa. Ta khẽ hỏi: "Tang Kỳ? Là ?"

Bên ngoài truyền đến lại là giọng nữ: "Là nha đầu Giáng Dung à? Ta là thím Liên Hoa ở gần đây. Ta th viện này của cháu sáng đèn, nghĩ chắc cháu đã về nên qua xem thử."

Ta định thần lại, mở cổng viện. Ngoài cửa đứng một phụ nhân mặc y phục vải x, tóc chải gọn gàng, tay xách một cái giỏ tre nhỏ. Bà nương theo ánh sáng hắt ra từ trong cửa, đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới một lượt thật kỹ. Ánh mắt kia quan tâm, xem xét, còn một loại tìm tòi nghiên cứu phảng phất như mẹ chồng ngắm con dâu.

"Thím Liên Hoa." Ta nghiêng để bà vào: "Thím tới thật đúng lúc, cháu đang muốn hỏi thím. Thím biết Tang Kỳ đâu kh? Cháu về mà kh th đâu."

Thím Liên Hoa vào sân, đặt giỏ tre lên bàn vu nhỏ, l dưa quả rau dưa và hải sản bên trong ra. Cuối cùng mới về phía ta, kh nh kh chậm nói:

"Tiểu Kỳ à, nó chút việc quan trọng, xa một chuyến, một thời gian. Trước khi , nó đặc biệt tới tìm ta, ngàn dặn vạn dò, nhờ ta chiếu cố cháu thật tốt. Nói cháu một ở chỗ này, nó kh yên lòng."

Lòng ta hơi yên, lại treo lên nỗi lo lắng mới, truy hỏi: "Vậy nói bao lâu kh? Khi nào mới về?"

Ánh mắt thím Liên Hoa hơi dời , về hướng mặt biển đen kịt: "Nh thì ba năm ngày là về. Nếu sự tình kh thuận lợi, kéo dài cả tháng cũng . Chuyện trong biển ai mà nói chắc được, lẽ, lâu hơn nữa cũng kh biết chừng."

Lâu hơn, là bao lâu?

Ta trầm mặc một lát, đè nén những suy nghĩ cuộn trào xuống.

"Cháu biết , làm phiền thím chăm sóc cháu."

"Được, trong lòng cháu hiểu là tốt ." Thím Liên Hoa xách giỏ tre lên, xoay định , lại quay đầu dặn dò: "Kh còn sớm nữa, nha đầu nghỉ sớm , nhớ cài then cổng viện, cửa phòng cẩn thận."

bóng dáng xách giỏ của bà hòa vào bóng đêm, ta mới quay lại cài then cửa.

12

Cầm ngọn đèn dầu trở về trong phòng, ánh lửa hắt bóng ta lên vách tường, chập chờn lay động. Nằm xuống giường, nhắm mắt lại, nhưng kh hề buồn ngủ. Trước mắt luôn hiện lên m vết khắc trên bàn, và câu nói "lâu hơn nữa cũng kh biết chừng" của thím Liên Hoa.

Dứt khoát ngồi dậy, thắp sáng đèn dầu. Từ trong tủ quần áo mò ra hộp gỗ đựng trân châu. Đổ hết những hạt châu tròn trịa lên giường. Nương theo ánh sáng mờ nhạt, từng hạt từng hạt, bắt đầu đếm thầm. Từ một đếm đến mười, từ mười đếm đến trăm, từ trăm đếm đến ngàn... Cứ thế, ta cũng kh biết đã đếm bao lâu.

Cho đến khi vầng sáng của đèn dầu dần nhạt . Ngoài cửa sổ cũng thẩm thấu vào chút ánh sáng lờ mờ. Một ngày mới, lặng lẽ tới.

Ta dừng tay, gom hết trân châu vương đầy giường lại, cất cho gọn gàng. Bước ra sân, ta hít sâu một hơi, đưa tay đẩy cổng viện.

Vừa đúng lúc, tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt biển. Muôn lớp sóng x như bị đốt cháy, lấp lánh những mảnh vàng li ti trải rộng khắp nơi. Ánh sáng từ trước mắt lan thẳng đến tận cuối tầm . Rộng lớn, rực rỡ, tràn đầy sức sống.

Ta đứng ngây ra , nhất thời quên cả thở.

Đây là cảnh tượng chưa từng th trong bức tường cao của Thôi gia. Kh mái cong che khuất, kh đình viện chia cắt. Chỉ trời và biển nối liền nhau. Chỉ sức mạnh lay động lòng khi ánh sáng xé toang màn đêm.

Nỗi lo âu và cô đơn trong lòng ta cũng theo ánh sáng mênh mang và gió biển mà được gột rửa vài phần.

13

Lại qua ba năm ngày, Tang Kỳ vẫn bặt vô âm tín. Thím Liên Hoa thương ta một , ngày nào cũng tới mời ta qua nhà bà dùng cơm.

Ta thầm cảm kích, nhưng đều khéo léo từ chối. Đã quyết ý rời khỏi Thôi gia, ta liền kh thể làm Tam tiểu thư mười ngón kh dính nước xuân được nữa. Ta luôn học cách dựa vào đôi tay của để sống tiếp trên thế gian này.

Ta bắt đầu vụng về học nhóm lửa, khi củi ẩm ướt, khói đặc sặc đến mức nước mắt chảy ròng ròng. Vo gạo nấu cơm, nước nhiều gạo ít, nấu ra nửa nồi cháo loãng toẹt. Khó nhất là đối phó với những con cá nhảy nhót tưng bừng kia. Thân cá trơn nhẵn lạnh lẽo, ra sức vặn vẹo dưới tay ta. Ta giơ gáo hồ lô lên, gõ từng cái từng cái lên đầu nó. Nó choáng váng, ta nơm nớp lo sợ. Ta cầm dao, đang định ra tay, nó lại sống lại.

Giằng co nửa ngày, ta nói với nó một tiếng xin lỗi, thả nó về lại thùng gỗ đựng nước sạch. Cá vào nước, đầu tiên là cứng đờ chìm xuống một chút, ngay sau đó đuôi đung đưa, thế mà lại từ từ bơi lội trở lại.

Thím Liên Hoa phát hiện tình cảnh khó khăn của ta. Mỗi ngày luôn tìm cớ qua đây. khi là một nắm rau x mướt, khi là m quả dưa tròn vo. Th ta đối diện với bếp lò buồn rầu, bà liền từ dưới mái hiên nhà l m khúc lạp xưởng bóng loáng, dùng gi dầu gói lại mang cho ta.

"Lạp xưởng này là nhà ta tự nhồi, dùng cành tùng hun qua, thơm lắm. Nếu sợ bị mỡ bắn, thì dùng d.a.o thái thành lát mỏng, xếp vào đĩa, lúc cơm sắp chín thì đặt lên trên cơm cùng hấp. Hoặc là hấp riêng một tuần trà là thể ăn , mặn thơm đưa cơm."

14

Thời gian thoáng chốc đã đến mùng sáu tháng sau. Nhị tỷ tỷ phái xe ngựa, sớm đã chờ ở đầu làng. Ta thay lại bộ cẩm y thuộc về Thôi phủ Tam tiểu thư. Trước khi , ta ôm một cái hộp gỗ lớn nặng trịch trong lòng, bước lên xe ngựa.

Đêm đó, ta ngủ lại trong khuê phòng của Nhị tỷ tỷ. Nến đỏ cháy cao, chúng ta nói nhiều chuyện. Chuyện nghịch ngợm ngày xưa, quang cảnh chưa biết về sau, vụn vặt tỉ mỉ, nói đến đêm khuya.

Gần đến giờ Tý, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng sột soạt. Ta cùng Nhị tỷ tỷ nhau, nghi hoặc đứng dậy, đẩy cửa sổ phía sau ra.

Chỉ th Thôi Thục Th đang cố sức trèo lên đầu tường, bộ dạng chật vật lại buồn cười. Nhị tỷ tỷ đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó nhịn kh được cười: "Được lắm một tên trộm nhỏ trèo tường vượt rào, đây là hát vở nào vậy?"

Thôi Thục Th trên đầu tường vừa gấp vừa sợ, giọng nói run rẩy: "Mau đỡ với, cái tường này mà cao thế, mềm chân, kh xuống được."

Ta từ trong phòng chuyển m cái ghế tròn ra, xếp chồng lên nhau, Nhị tỷ tỷ cũng tới giúp đỡ. Thôi Thục Th lúc này mới nơm nớp lo sợ vịn mép ghế, từng chút từng chút cọ xuống. Chân vừa chạm đất, nàng ta thở hổn hển.

"Nhị tỷ tỷ, Dung Dung tỷ, đêm nay muốn ngủ cùng các tỷ."

Thế là, cái giường Bạt Bộ (giường khung gỗ bao qu) vốn rộng rãi, cứ thế bị nhét vào ba . Ba chúng ta cứ như vậy, kề tỷ, tỷ kề , chen chen chúc chúc, miễn cưỡng vào giấc ngủ.

Dường như mới vừa chợp mắt, bên ngoài liền truyền đến tiếng ma ma gõ cửa: "Nhị tiểu thư, giờ lành sắp đến, nên dậy chải đầu trang ểm ."

Chúng ta hoảng hốt đứng dậy, mò mẫm mặc y phục, rửa mặt thu dọn. Hỉ bà th ba chúng ta, đầu tiên là sững sờ, lập tức nhún .

"Thỉnh an Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư."

Ánh ban mai vừa hé, nến đỏ chưa tắt. Nhị tỷ tỷ sáng sớm làm lễ khai mặt (se l mặt), chải đầu niệm chú chúc phúc. Thoa phấn kẻ mày, tô son đỏ. Bên trong mặc áo lụa đỏ, bên ngoài khoác áo thêu vàng, thắt đai ngọc váy lụa. Cuối cùng đội lên mũ phượng nặng trịch, rèm châu rủ xuống. Hỉ bà đang cầm một góc khăn voan đỏ thẫm, định phủ lên đỉnh đầu Nhị tỷ tỷ.

"Khoan đã." Ta mở miệng.

Sau đó, ta l tấm màn trân châu kia từ trong gương ra. Khoảnh khắc ánh châu ngọc tuôn chảy, cả phòng bỗng nhiên yên tĩnh.

Nhị tỷ tỷ từ trong gương th, ánh mắt chấn động: "Dung Dung, cái này, quá quý giá , ta kh thể nhận."

Ta nâng mảnh ánh sáng lấp lánh kia, về phía nàng ta: "Nhưng đã thức trắng m đêm, từng hạt từng hạt xâu lại, ngón tay kh biết bị kim bạc đ.â.m bao nhiêu lần. chỉ nghĩ, để Nhị tỷ tỷ nở mày nở mặt ra khỏi cửa, ở nhà chồng cũng phần thể diện để trấn đáy hòm."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhị tỷ tỷ cầm l tay ta, tỉ mỉ những ểm đỏ li ti do kim đ.â.m lưu lại bên trên: "Dung Dung ngốc, thật làm Nhị tỷ tỷ đau lòng kh biết làm cho ."

"Nhị tỷ tỷ, hôm nay là ngày đại hỉ, một giọt nước mắt cũng kh được rơi. Nào, để và A Th cùng nhau khoác tấm màn trân châu này cho tỷ, phủ khăn voan đỏ lên."

Nhị tỷ tỷ rưng rưng gật đầu, xoay lại. Ta cùng Thôi Thục Th mỗi cầm một góc màn trân châu. Đem rèm châu đang chảy xuôi ánh sáng ôn nhuận kia từ từ mở ra, phủ lên bờ vai đã mặc hỉ phục đỏ thẫm của nàng ta. Ánh châu ngọc và gấm đỏ đan xen, chiếu rọi cả phòng rực rỡ.

Cuối cùng, chúng ta cùng nhau cầm l chiếc khăn voan đỏ thêu hoa sen tịnh đế kia. Phủ qua búi tóc chải chuốt tinh xảo của nàng ta, che dung nhan ngấn lệ nhưng đang cười của nàng ta. Ta và Thôi Thục Th đứng hai bên, nắm l bàn tay hơi run rẩy của nàng ta, cùng nhau chúc nguyện:

"Nguyện Nhị tỷ tỷ, từ nay về sau năm tháng tĩnh hảo, cầm sắt hòa minh."

"Đời này thuận lợi kh lo, bạc đầu đồng lòng."

15

Náo nhiệt tan hết, ta một trở về tiểu viện bên bờ biển. Đẩy cổng viện ra, ta lờ mờ nghe th tiếng nức nở vụn vặt. Lòng ta thắt lại, rảo bước vào sân, chỉ th một bóng dáng quen thuộc đang đưa lưng về phía ta. Nghe tiếng động giống như bị giật , lóe lên muốn chạy ra ngoài viện.

"Tang Kỳ!" Ta lập tức cao giọng: "Đứng lại."

Bóng dáng kia nghe tiếng cứng đờ tại chỗ, nhưng vẫn cố chấp đưa lưng về phía ta, bả vai hơi rung động. Ta rảo bước qua, kéo l cổ tay . Cánh tay lạnh lẽo, đang khe khẽ run rẩy. Còn định rụt về, lại bị ta nắm thật chặt.

"Tang Kỳ, vậy? Nói cho ta biết, xảy ra chuyện gì , được kh?"

Lúc này mới chậm chạp quay mặt lại. Mắt sưng đỏ như hai quả đào, l mi ướt sũng dính vào nhau, trên mặt còn vương vệt nước mắt chưa khô.

"Giáng Dung... ta ngốc quá... ta kh nhảy qua được... Long Môn... ta kh hóa thành rồng..."

Ta ngẩn ra. Truyền thuyết cá chép vượt Long Môn thì từng nghe qua. Giao nhân cũng thể vượt Long Môn ?

Nước mắt như đê vỡ trào ra, rơi xuống đất liền hóa thành trân châu trong suốt, nh nh đ đ rơi đầy chân.

"Giáng Dung... nàng... chê ta ngốc, kh cần ta nữa kh?"

khóc đến nỗi thở kh ra hơi, như thể trời vừa sập xuống vậy. bộ dạng của , chút nghi ngờ trong lòng ta bỗng hóa thành một khối vừa chua xót vừa mềm nhũn.

Muốn cười ngốc nghếch, nhưng lại đau lòng đến mức kh nỡ.

Ta bu cổ tay ra, đưa tay muốn ôm một cái. Nhưng phát hiện chỉ cao đến n.g.ự.c . Bất đắc dĩ, ta đành nhón chân, dang hai tay ra, miễn cưỡng vòng qua eo , gác cằm lên hõm vai đang phập phồng vì nức nở.

Cơ thể thoáng cứng lại, chậm rãi thả lỏng.

"Tang Kỳ, ta đã bao giờ nói, ta cần một con rồng chưa?"

Giọng Tang Kỳ mang theo sự tủi thân và nghiêm túc trẻ con: "Là tự ta muốn biến... biến thành th minh hơn, lợi hại hơn. Như vậy nàng ở cùng ta, sẽ kh bao giờ bị ta cười nhạo nữa, bọn họ đều sẽ cảm th Giáng Dung chọn, tốt tốt..."

Lòng ta bỗng nhiên chấn động. Hóa ra bặt vô âm tín những ngày qua, lại là vì cái này.

"Cho nên, rời lâu như vậy, chính là lén chạy vượt Long Môn? Kết quả còn chưa vượt qua được?"

Lời này kh hỏi còn đỡ, vừa hỏi xong, cảm xúc vừa dịu của Tang Kỳ lại cuộn trào trở lại, thậm chí càng thêm hung mãnh. Những giọt lệ lớn thi nhau trào ra, lách tách nện xuống đất, hòa lẫn với những hạt trân châu rơi vãi trước đó, dần dần chồng chất, đắp thành một ngọn đồi nhỏ tỏa ánh sáng lấp lánh.

"Hu... ưm..."

16

Ta nắm l bàn tay lạnh băng của Tang Kỳ, nhẹ nhàng lay động.

"Tang Kỳ, Tang Kỳ, ta, nghe ta nói, được kh?"

ngước đôi mắt ướt sũng lên: "...Được... ta nghe..."

" nói cho ta biết trước, vì cảm th ta cần một con rồng? Là cảm th Tang Kỳ bây giờ kh đủ tốt, kh xứng với Giáng Dung ?"

vội vàng lắc đầu, trân châu theo động tác b.ắ.n tung tóe.

"Tang Kỳ chỉ muốn đem những thứ tốt nhất cho Giáng Dung. Bọn họ nói, rồng là lợi hại nhất, th minh nhất..."

"Vậy bây giờ ta nói cho Tang Kỳ biết, ta cảm th cái gì mới là tốt nhất."

Ta thả chậm tốc độ nói, dẫn dắt hồi tưởng.

"Là buổi sáng tỉnh lại th cháo đang hâm nóng trên bếp, là ban đêm dạo xách đèn theo bên cạnh, là mặc kệ ta nói lời ngốc nghếch gì, làm chuyện ngốc nghếch gì, đều dùng đôi mắt sạch sẽ nhất ta, nói thích, thích."

dần dần nín khóc.

Ta tiếp tục dịu dàng nói: "Những thứ này, Tang Kỳ hiện tại kh đã đều cho ta ? Rồng biết nấu cháo cho ta kh? biết xách đèn dạo cùng ta kh? biết vì một câu ta thích, liền đem chiếc vảy trân quý nhất của tặng cho ta kh?"

Tang Kỳ ngơ ngác ta: "Nếu ta là rồng, ta nhất định sẽ cho Giáng Dung chiếc vảy trân quý nhất."

Ta lau giọt lệ cuối cùng chưa rơi trên má .

"Ta kh cần rồng. Ta chỉ cần Tang Kỳ. Cái Tang Kỳ biết nấu cháo, biết đan dây, thích nói thích thật to, chút ngốc nghếch nhưng là độc nhất vô nhị."

Ta nhón chân lên. Trên chóp mũi hơi ửng đỏ vì khóc của , đặt xuống một nụ hôn thật nhẹ thật nhẹ.

"Giáng Dung thích Tang Kỳ, thích đến kh chịu nổi."

Ta lùi lại một chút, vào mắt hỏi: "Vậy còn Tang Kỳ? Tang Kỳ nói thích Giáng Dung, là thật lòng thật dạ ?"

dùng sức lắc đầu, lại liều mạng gật đầu, tay chân luống cuống dường như kh biết nên biểu đạt thế nào. Cuối cùng cầm l tay ta, áp lên n.g.ự.c trái .

"Chỗ này," gấp gáp nói, "mỗi lần th Giáng Dung, đều sẽ đập nh, nh."

cúi đầu, trán nhẹ nhàng chạm vào trán ta. Hơi thở ấm áp phả bên môi ta.

"Nó nói, Tang Kỳ thích Giáng Dung, là thật, là thật nhất."

"Giáng Dung nghe th , mỗi một câu đều nghe th ." Ta thấp giọng nói, âm th rơi vào giữa hơi thở đan xen của hai : "Sự yêu thích của Tang Kỳ, Giáng Dung sẽ giấu nó trong lòng, đặt sát vào cùng một chỗ với sự yêu thích của chính ta."

bỗng nhiên cười rộ lên. Kéo tay ta định vào nhà.

Ta trở tay khẽ véo tai , mang theo ý hờn dỗi: "Cái đồ phá của này, những thứ này đều kh cần nữa hả?"

Tang Kỳ bị ta véo tai, cũng kh giãy giụa. Chỉ nghiêng đầu, ngây ngốc ta cười. Phảng phất như ta nói cái gì cũng đều là tốt.

Ta bu tay, khẽ đẩy một cái. Lúc này mới chợt hiểu, liên tục gật đầu, xoay chạy vào trong nhà.

Ta một ngồi xổm xuống, bắt đầu thu dọn đầy đất những sự yêu thích kia.

"Hạt này là của ta... hạt này cũng là của ta..."

Ánh châu ngọc trong tà váy càng tích càng nhiều.

"Tang Kỳ, cũng là của ta."

"Ừm, Tang Kỳ là của Giáng Dung."

Ta quay đầu lại, chỉ th Tang Kỳ bưng thùng gỗ, lẳng lặng đứng ở sau lưng ta. cũng ngồi xổm xuống, đặt thùng gỗ sang một bên, vươn tay giúp ta gom lại những hạt trân châu rơi vãi.

Khi đầu ngón tay chạm nhau, vào mắt ta. Từng chữ từng chữ, nói chậm rãi mà nghiêm túc:

"Tang Kỳ là của Giáng Dung, mãi mãi, đều là vậy."

(Hết)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...