Ký Sinh Trùng
Chương 2:
Kh rõ vì chút chột dạ hay , Trần Vĩ kh gửi thêm ảnh nữa. lười quan tâm cái nhóm ồn ào đó, bấm nút quay lại, chẳng may mở trúng tấm hình ta vừa gửi. Chưa kịp thoát thì Trần Vĩ gọi video đến.
“Tiểu Hạ, bảo gửi hình con mà em chưa gửi? Ở nhà rảnh rỗi chẳng việc gì, gửi tấm hình thôi mà cũng khó à?”
Thật đúng là biết nói! vốn đang bực vì bức ảnh bà ta đeo sợi dây chuyền của .
“Trần Vĩ, cái vòng trên cổ mẹ là của để trong ngăn kéo bàn trang ểm đúng kh? Còn cái túi bà cầm – là quà mẹ gửi từ Hồng K về cho . Mẹ đúng là giỏi lén lút thật đ!”
Trần Vĩ bị nghẹn lời vài giây, nói:
“Tiểu Hạ, đều là một nhà, lại nói là lén lút? Mẹ thích làm đẹp, hiếm khi được du lịch, chắc chỉ quên nói với em thôi.”
bật cười lạnh lùng:
“Quên nói với à? kh quên ăn? kh quên chơi cùng con trai?”
lớn tiếng, vết mổ trên vẫn còn âm ỉ đau rát.
“ nằm trong phòng sinh, bảo bận tăng ca nên đến muộn. Con chào đời, mẹ chỉ đến liếc một cái về. nằm viện m hôm, bà ta luôn miệng bảo bận chắc bận lục đồ của ở nhà hả? Da mặt dày như tường thành vậy ?”
Đang nói, mẹ chồng – bà Tôn Phượng Liên – xuất hiện trong khung hình, giọng ch chua:
“Cố Tiểu Hạ, con nói năng khó nghe thế hả? Mẹ vất vả nửa đời , đáng thương lắm . Đồ trong nhà đều là của một nhà, cứ phân biệtcủa này kia? Chẳng lẽ chỉ con được sung sướng à?”
cười khẩy:
“ sung sướng ở nhà các được ngày nào chưa? Bà nói bà khổ? bị các đối xử thế này mà kh khổ chắc? Con gái mới sinh đã chịu thiệt, bà nói xem ai mới đáng thương?”
lẽ bà ta kh ngờ lại phản ứng gay gắt như vậy. Bà ta hậm hực ném cái túi vào lòng Trần Vĩ:
“Ai thèm cái túi rách của cô! cho , cũng chẳng cần!”
Trần Vĩ trừng mắt với :
“Tiểu Hạ, em quá đáng đ! xem, mẹ tức đến thế nào , dỗ mẹ đây.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, ta cúp máy.
ngồi lặng, chợt th bình tĩnh lạ thường. Giận dữ vì m như thế… thật kh đáng.
mở ứng dụng đặt đồ ăn, gọi ngay một phần “cơm cữ cao cấp”. Cơ thể là của , ăn uống đầy đủ thì mới sữa cho con. Ăn xong, bắt đầu thu dọn hành lý cho hai mẹ con. Bé Tuệ Tuệ ngoan lắm, b.ú no là ngủ, tỉnh dậy cũng chẳng qu.
Mỗi lần con, tim lại nghẹn lại, nhưng cũng chính vì con, càng mạnh mẽ hơn, dứt khoát thực hiện ều đã quyết.
Tối đó, nằm trần nhà, những mảnh ký ức của ba năm hôn nhân như một cuốn phim tua nh trong đầu.
Lúc đính hôn, bà Tôn Phượng Liên nắm tay nói:
“Tiểu Hạ, thằng út vừa nộp tiền học, tiền sính lễ chỉ thể đưa tạm một vạn, coi như lệ thôi. Sau này mẹ sẽ coi con như con ruột, tiền sẽ bù cho con.”
Trần Vĩ ôm , cười chiều chuộng:
“Bảo bối à, em là cô gái tuyệt nhất! Nhà đúng là tổ tiên phù hộ, mới gặp được như em. nhất định sẽ yêu em cả đời.”
từng nghĩ đã l được một chồng tốt, một gia đình tốt.
Đám cưới năm , tiền tiệc rượu do Trần Vĩ chi, vậy mà sau lưng , mẹ chồng lại rỉ tai họ hàng nhà chồng mà chê bai bố mẹ :
“Nhà giàu mà keo kiệt, cưới con gái ta còn bắt bên này trả tiền bàn tiệc!”
Thực ra, học đại học xong thì ở lại Tô thị làm việc, đâu họ hàng thân thích gì bên này. Nhà mẹ đẻ mời được vài bạn bè và đồng nghiệp, cộng lại cũng chỉ ngồi đủ hai bàn.
Cưới chưa được bao lâu, bà ta liền bắt giao thẻ lương, miệng thì nói là “giúp vợ chồng quản lý tài chính”.
tất nhiên kh đồng ý và vì thế mà giữa với bà ta xảy ra một trận cãi vã kịch liệt, từ đó trở mặt thành thù.
Lúc , bà ta còn nói thẳng:
“Tao nhất định bắt con trai tao ly hôn với mày!”
Nhưng khi đó và Trần Vĩ mới cưới, tình cảm còn mặn nồng, ta nào chịu nghe.
ta làm bộ làm tịch, một bên dỗ mẹ, một bên dỗ , mới tạm yên được “chiến tr mẹ chồng nàng dâu”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.