Là Satan, Không Phải Santa
Chương 8:
Trên đường từ viện mồ côi trở về, trận tuyết đầu mùa của năm nay bắt đầu rơi lả tả.
chút phấn khích.
- Tuyết rơi ! Là tuyết đầu mùa đ!
937 kh tuyết, trái lại cứ .
hỏi.
- Cái chủ ý đó là ? Tại lại giao hết tiền cho họ?
nghiêng đầu .
Mái tóc của 937 lốm đốm những b tuyết rụng xuống, ánh đèn đường mờ ảo càng tôn lên những đường nét trên gương mặt vô cùng đẹp đẽ.
bỗng nhớ đến một câu nói từng th trên mạng.
Nếu cùng nhau dưới cơn tuyết đầu mùa, thì coi như đã bên nhau đến lúc bạc đầu.
- Cái chủ ý đó... lẽ cách gọi này đối với viện trưởng của chúng em hơi quá mức một chút.
thở ra một làn hơi trắng, mỉm cười với .
- Nói rằng, là chồng em.
Bước chân của 937 khựng lại.
Tuyết rơi trên l mi , kh biết do ảo giác hay kh, đôi mắt đỏ rực kia dường như càng đỏ hơn.
- ... Em biết làm vợ của Satan sẽ trả giá gì kh?
vừa định bảo đừng "nói nhăng nói cuội".
Nhưng lời chưa kịp thốt ra, dạ dày bỗng co thắt dữ dội, một cơn đau kịch liệt ập đến kh một lời báo trước.
khom xuống, bắt đầu ho khan dữ dội.
- Khụ... khụ khụ...
Trong cổ họng dâng lên một vị rỉ sắt nồng nặc.
Theo bản năng bịt miệng lại, nhưng chất lỏng vẫn trào ra qua từng kẽ ngón tay.
Một giọt, hai giọt…
Những giọt m.á.u đỏ tươi rơi trên nền tuyết trắng tinh khôi.
Tr giống như hoa mai nở giữa mùa tuyết vậy.
…
Khi tỉnh lại, đã nằm trên giường bệnh của bệnh viện.
Bên tai là tiếng "tít tít" đều đặn của các thiết bị y tế.
cũng kh biết đã ngất bao lâu .
Khó khăn xoay đầu lại, th 937 đang ngồi trên chiếc ghế ngay cạnh giường bệnh.
- Em sắp c.h.ế.t . - nói.
Giọng bình thản, như thể đang thuật lại một sự thật hiển nhiên.
- Thật là xui xẻo mà. - cạn lời.
- Đáng lẽ nên nói... “Kh đâu, đừng lo lắng, em sẽ khỏe lại thôi” - những lời động viên ấm áp như thế mới đúng chứ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Bác sĩ vừa mới tới.
Ánh mắt kh hề dời , giọng ệu vẫn bình thản kh chút gợn sóng.
- Ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Với trình độ y tế hiện nay, kh thể chữa khỏi.
Tất nhiên là ung thư dạ dày giai đoạn cuối .
Đó chính là số mệnh của .
Đời này của , dù đã dùng hết sức lực nhưng vẫn là một đống đổ nát hỗn độn.
Từ nhỏ bị bỏ rơi, lớn lên trong viện mồ côi.
Sau đó nỗ lực vào một trường cao đẳng bình thường, sau khi tốt nghiệp tìm một c việc bình thường.
Vốn dĩ tưởng rằng vất vả sẽ báo đáp, cứ đợi thêm chút nữa, cuộc sống sẽ khấm khá lên thôi.
Ai ngờ cái đợi được lại là bản báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Cái quái gì thế này.
Chẳng còn gì cả, một chút gì cũng kh còn.
Thế nên vào đêm Giáng sinh, đã ước một ều:
"Tín nữ nguyện ăn thịt cá linh đình, tiền bạc đầy túi, chỉ cầu mong gặp được một “mẹ nam”, ngoài ra còn thêm m triệu tệ nữa. Xin cảm ơn."
Kh ngờ rằng ều ước đó lại thực sự trở thành hiện thực.
Ông trời ơi, cuối cùng ngài cũng hiển linh .
...
- Xin lỗi nhé, em lừa đ.
Giọng nói của hơi khàn đặc.
- Em sắp c.h.ế.t , kh thể giúp làm chuyện xấu để chạy KPI được đâu.
Trong căn phòng, 937, vẫn là một mảnh im lìm.
Ánh mắt đáng sợ đến phát khiếp.
Ngay khi tưởng sẽ vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h , thì đột nhiên hỏi.
- Tại kh ước một cơ thể khỏe mạnh?
ngẩn .
Tại nhỉ?
Vì đây là ước nguyện với già Noel, nên chỉ nghĩ đến những món quà vật chất.
Sức khỏe... nghe vẻ kh giống thứ gì đó thể nhét vừa vào một chiếc tất Giáng sinh.
- Ơ? thể ước thế ? - hỏi.
- thể.
- Dám đùa giỡn đây à!
Thế 937 lại kh thèm để ý đến nữa.
Trong phòng bệnh rơi vào một khoảng lặng kéo dài, chỉ còn lại tiếng "tích tắc" đều đặn của máy giám sát nhịp tim.
Ngay khoảnh khắc mấp mé giữa sự sống và cái c.h.ế.t, nghe th nói.
- Nếu em ước được sức khỏe, lẽ em gặp đã kh là .
Chưa có bình luận nào cho chương này.