Lạc Vào Vai Nữ Phụ Độc Ác, Ta Chỉ Muốn Sống Đời Vô Vi
Chương 101:
“Cái giường ở căn hộ cao cấp của rộng hơn giường ký túc xá một mét rưỡi của cô nhiều. Còn một con ch.ó thân thiện lắm, sáng còn thể dặn dò cô giúp việc nấu ăn, cô kh thích ch.ó ?”
Ôn Dĩ Ninh im lặng vài giây, thực ra cô cũng hơi động lòng. Ai mà thích ngủ trên cái giường tồi tàn, nhỏ bé và cứng ngắc ở ký túc xá cơ chứ? Điều hòa lại kh ăn thua, vừa nóng vừa ngột ngạt, sáng dậy thì mồ hôi nhễ nhại.
Nhưng tên khốn này mười phút trước còn cưỡng hôn cô trong rạp chiếu phim tối đen, đổ lỗi cho bầu kh khí quá mập mờ.
Lời ta nói, thể tin được kh?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lời tác giả:
50 bao lì xì hehe.
Cho xin nước dinh dưỡng (Đề cử) nha~! [Trái tim đỏ] [Trái tim đỏ]
Chương 34: Bạn gái cũ
Sau một hồi do dự, cô vẫn từ chối, “ cứ thả ở cổng trường là được.”
Mắt cô chăm chú theo dõi lộ trình. Họ đang trên làn đường dành cho xe máy, tốc độ kh quá nh, là con đường trở về trường đại học của cô, nhưng cô kh rõ căn hộ cao cấp của ta nằm ở đâu.
Thẩm Việt Trạch cố tình giảm tốc độ, nói tiếp: “Cô qua chỗ ngủ một đêm , thả cô xuống ngay, để Thiên Lang ở lại bầu bạn với cô, được kh? Thực ra Thiên Lang thích cô, nếu kh lần đầu gặp, nó đã chẳng l.i.ế.m đùi cô liên tục như thế.”
Ôn Dĩ Ninh vừa nghe ta nhắc đến, liền nhớ lại cảnh con ch.ó đó l.i.ế.m cô hôm trước, cảm giác vừa kỳ lạ vừa ẩm ướt, mềm mại, nóng ấm. Lúc đó cô còn nghĩ, tính cách ch.ó cũng giống chủ.
Kết quả bây giờ cô nhận ra, Thiên Lang tốt hơn chủ nó nhiều, tính cách chủ nó mới đáng ghét. ta thậm chí còn kh quan tâm cô là bạn gái chính thức của ai.
Cô lại từ chối bằng giọng thấp, “Thôi , dễ gây hiểu lầm lắm, Trần Gia Bạch mà biết thì kh hay cho cả hai chúng ta.”
Điều cô lo lắng kh là ta sẽ làm gì, mà là sợ bị Trần Gia Bạch phát hiện.
Nói thật, Ôn Dĩ Ninh nghĩ những c t.ử phóng túng, trăng hoa như ta đã miễn nhiễm với mọi lời tán tỉnh của phụ nữ từ lâu. Trong rạp chiếu phim, lẽ ta chỉ xem cô như những cô gái dễ dàng câu dẫn trước đây.
Nếu là ba tháng trước, khi cô còn độc thân, một c t.ử hào môn như Thẩm Việt Trạch, chỉ cần lái chiếc McLaren thôi là đã thể theo đuổi được cô. ta đủ đẹp trai, tính cách đủ cuốn hút, gia đình đủ giàu . Kể cả ta kh tiêu tiền cho cô, chỉ đơn thuần muốn ngủ với cô, cô cũng cảm th kh thiệt thòi.
Trước đây cô tìm bạn trai chỉ hai tiêu chuẩn: Một, tiền. Hai, kh keo kiệt.
Cô kh coi trọng khuôn mặt, trai đẹp ở các trường đại học toàn quốc chắc cũng kh bằng trường cô, thêm cả trường phát th nữa. Cô còn bạn bè quen biết ở trong đó, họ nói muốn theo đuổi cô, xin WeChat của cô. Nhan sắc của cô thuộc loại ai cũng c nhận. Việc yêu đương với một trai đẹp là chuyện cực kỳ dễ dàng.
Nhưng đáp ứng được tiêu chuẩn của cô quá ít. Vì thế, cô đành hạ thấp yêu cầu, chỉ cần đáp ứng ều kiện đầu tiên: con nhà giàu, là được.
Nhưng giờ thì muộn , cô đã Trần Gia Bạch, cô sẽ kh làm những chuyện lợi bất cập hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lac-vao-vai-nu-phu-doc-ac-ta-chi-muon-song-doi-vo-vi/chuong-101.html.]
Thẩm Việt Trạch lần này kh cưỡng ép cô, mà đưa cô về trường.
Ở cổng trường, chiếc mô tô đỏ m.á.u dừng lại. Theo bản năng Ôn Dĩ Ninh định nói lời cảm ơn, nhưng lại ngậm miệng. Rõ ràng cô là bị lợi dụng, ta mới là được thỏa mãn.
“Trả lại áo khoác cho .”
“Cứ mặc , tặng cô.”
“ kh cần.”
ta vào chỗ ẩm ướt trên áo khoác, “Cô làm bẩn thế này, mặc kiểu gì?”
“……”
Cô quên mất làm đổ Coca lên áo khi nào, nó dính vào da nhầy nhụa, còn cả nước sốt Takoyaki nữa, đúng là hơi bẩn. Nhưng chẳng vì ta nhất quyết cưỡng hôn cô ? Trong lúc bối rối, làm cô quản được nhiều thứ như vậy, rõ ràng ta mới là kẻ đầu sỏ.
Ôn Dĩ Ninh lén lút lẻn vào trường. Khi ngang qua thùng rác, cô đã muốn vứt chiếc áo này .
Nhưng cô nhận ra nhãn hiệu, nó giá khoảng năm sáu nghìn (tệ), nên kh dám vứt. Sợ lỡ tên khốn này đòi lại, cô lại đền tiền.
Các bạn cùng phòng vẫn chưa ngủ, hai đang xem phim truyền hình, Cảnh Sơ Đồng đang xem video vũ đạo, bận rộn chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn.
Đới An Ninh nghe th cô về, bấm tạm dừng bộ phim đang chiếu, bật một chiếc đèn ngủ nhỏ, trèo xuống giường, ngạc nhiên hỏi: “Ủa? Kh định ngủ ngoài à, lại về ??”
Ôn Dĩ Ninh thay dép trong nhà, hơi chột dạ, nói ngắn gọn: “Bọn chỉ xem suất chiếu đêm thôi, kh thuê phòng.”
“Trời ơi, Trần Gia Bạch kiềm chế giỏi ghê. Mà này, hai rạp tư nhân à?”
“Kh , nhưng trong đó kh ai cả, chỉ hai đứa .”
Lâu Tâm Nguyệt: “Nhiều cặp đôi kh kìm được làm chuyện gì đó trong rạp chiếu phim đâu, hai kh làm gì chứ??”
Ôn Dĩ Ninh cũng biết, “ camera giám sát mà, bọn chỉ xem phim thôi, bộ phim đó tháng trước muốn xem mãi mà chưa được.”
“Đừng rạp tư nhân, bẩn lắm. một lần , trên ghế sofa dịch thể kh rõ Tr kh giống đồ uống đâu. biết kh, những kh thuê phòng mà vào đó, vừa hay lại rẻ.”
“Thà xem trong khách sạn còn hơn, ít nhất là vệ sinh.”
“Ừ, sẽ kh .”
Ôn Dĩ Ninh vừa chậm rãi thay đồ ngủ, vừa kh nhịn được nghĩ, nếu hôm nay là ở trong một kh gian kín, ta kh biết sẽ làm gì nữa, may mà gần đây kh rạp chiếu phim tư nhân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.