Lạc Vào Vai Nữ Phụ Độc Ác, Ta Chỉ Muốn Sống Đời Vô Vi
Chương 177:
Kỳ Viêm Chu cô một lúc, tiếp tục nói: “Trong giới nhiều ngôi muốn gả vào nhà giàu, nhưng xác suất khá nhỏ. Loại thiếu gia như Thẩm Việt Trạch, đoán hiếm cô gái nào từ chối được. thể hiểu, nhưng gần đây cô nên thu tâm lại. Cô và Úc Ninh sẽ ra mắt cùng nhau. Nếu cô thể hiện kh tốt, dễ ảnh hưởng đến cô .”
Ôn Dĩ Ninh: “……….”
Kỳ Viêm Chu nói tiếp, “Cuộc cạnh tr lần này lớn, cô che giấu kỹ những bê bối trong quá khứ, đừng để ta đào ra.”
“Phía Trình Dục Chu, đã bắt đầu chi tiền ều tra quá khứ của m cô gái kia, thậm chí cả kinh nghiệm làm tiểu tam cũng tra ra. Đến lúc chương trình phát sóng, những tin đó sẽ được đẩy lên hot search.”
Những thủ đoạn này hàng năm đều tương tự nhau. Các idol thứ hạng cao đều bị bới móc sạch sẽ, mua hot search tiêu cực, tung tin bôi nhọ.
Ôn Dĩ Ninh chút mất mặt, nhưng cô biết lời chủ nói là đúng. Vừa định giải thích vài câu, Kỳ Viêm Chu đã rời .
Úc Ninh lạnh lùng nói: “ trước đây, mai gặp.”
Ôn Dĩ Ninh muốn mời cô ăn trưa: “Đi ăn ở quán…”
“Hôm nay việc .”
Úc Ninh đeo ba lô, đóng sầm cửa lại.
Ôn Dĩ Ninh cảm th thất vọng, cô th này kỳ lạ, đôi khi đối xử với cô khá ổn, nhưng lại thất thường, lúc lại như lạ.
Cô phớt lờ mọi thiện chí và cố gắng rút ngắn khoảng cách của cô, còn kỳ lạ và thất thường hơn cả Thẩm Việt Trạch.
Tuy nhiên, cô tài, thiên phú, biết sáng tác nhạc, viết lời, và về mặt cao độ thì cô là giỏi nhất trong số những cô gái cô từng gặp.
lẽ tài năng thường tính cách cổ quái, Ôn Dĩ Ninh thở dài, kh nghĩ nhiều nữa. Cô giơ tay xoa bóp đôi vai đau nhức của rời khỏi phòng tập.
Bên ngoài trời vẫn còn hơi nóng, cô khẽ nhíu mày, những chiếc xe qua lại, cảm th mệt mỏi vô cớ. Đó kh là mệt mỏi thể chất, mà là sự kiệt sức trước những đấu đá trong một môi trường xa lạ.
Năm ngoái, cuộc thi tuyển chọn idol nam và nữ đều xảy ra vài vụ bắt nạt. Hơn nữa, top 10 đều lịch sử đen, nghiêm trọng nhất thậm chí còn bị đài truyền hình trung ương cấm sóng.
Đồng thời, cô cũng may mắn vì trước đây cô khá thận trọng, kh để lại bất kỳ tin đồn nào đáng bị bàn tán ở trường.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe.
Động tĩnh quá bất ngờ, làm cô giật thoát khỏi suy nghĩ, cơ thể run lên. Cô khó chịu quay đầu lại. Đó là chiếc G63 quen thuộc, cách cửa kính xe, cô thể hình dung ra đàn này đang thảnh thơi nhàn nhã đến mức nào.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“ làm em hết hồn.”
Thẩm Việt Trạch hạ cửa kính: “Đậu xe lâu thế mà kh th à?”
Cô mở cửa ngồi vào ghế phụ: “Kh th. Em cứ tưởng , định gọi taxi về.”
Giờ này là giờ cao ểm, gọi xe xếp hàng, ứng dụng hiển thị còn hai mươi lăm chuyến phía trước.
“Ăn gì?”
“Món gì th đạm một chút.”
“Ừm.”
“Hầu như những món ngon trong thành phố này đều biết hết đúng kh?”
Cô nhớ mỗi lần Thẩm Việt Trạch dẫn cô ăn đều ngon, cả những nơi nổi tiếng và những quán ăn nhỏ, bí mật ở xa, và luôn là trả tiền.
“Cũng gần như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lac-vao-vai-nu-phu-doc-ac-ta-chi-muon-song-doi-vo-vi/chuong-177.html.]
Giữa bữa ăn, ện thoại cô reo. Là chủ Kỳ Viêm Chu gọi. Cô kh dám chần chừ, lập tức nhấc máy.
“Úc Ninh ở cạnh cô kh?”
“Kh ạ, em ra ngoài ăn . Cô nói việc nên kh cùng.”
Đầu dây bên kia kh nói lời thừa, cúp máy ngay.
Cô khó hiểu đặt ện thoại xuống bàn, tiếp tục ăn.
Thẩm Việt Trạch cô một lát, hỏi: “Kỳ Viêm Chu đối xử với em thế nào?”
“Thế nào là thế nào, bình thường mà.”
“Kh đối xử đặc biệt?”
“Kh .”
“Ừm.”
Thẩm Việt Trạch cảm th đa số đàn khi tiếp xúc với cô đều sẽ ý đồ gì đó.
Cô ngừng lại, uống một ngụm nước ch lạnh: “ còn bảo em giấu kỹ bê bối. Bê bối duy nhất của em chắc là .”
Điều hòa trong phòng riêng của nhà hàng mở khá mạnh, làn da cô lộ ra ngoài hơi lạnh. Cô liếc nhiệt độ ều hòa.
Sau đó, Thẩm Việt Trạch đặt muỗng súp xuống, đứng dậy đến bên ều hòa, nhấn tăng vài độ, từ hai mươi độ lên hai mươi sáu độ.
hỏi cô: “Trước đây, em gửi ảnh khỏa thân cho Trần Gia Bạch kh?”
“Kh.”
“Thế còn Phong Diễm?”
“…”
“Càng kh.”
thong thả uống súp Đảng Sâm, thái độ lười biếng, bắt chéo chân. Uống một ngụm, lại hỏi một câu, ánh mắt dán chặt vào mặt cô, quan sát phản ứng của cô. kiên nhẫn, cũng bình tĩnh.
“Các em nói chuyện yêu đương m tháng, mà ta chưa từng được xem à?”
Ôn Dĩ Ninh nghẹn lời một thoáng. Đúng vậy, việc các cặp đôi gửi những thứ này cho nhau là bình thường, phổ biến. Ba cô bạn cùng phòng của cô khi yêu đều đã gửi cho bạn trai.
Trần Gia Bạch tất nhiên muốn xem, Phong Diễm cũng muốn xem. Hễ là đàn bình thường, thể kh muốn xem?
Nhưng cô đều dùng lý do để từ chối. Sau hai lần như vậy, họ cũng hiểu ý cô nên kh ép buộc.
À, hai đó chỉ yêu cầu cô gửi ảnh chân, hoặc ảnh mặc đồ ren, chứ kh các bộ phận khác. Họ muốn xem, nhưng lẽ ngại ngùng kh dám nói thẳng, kh hề đồi bại như cái tên khốn Thẩm Việt Trạch này.
Cô bối rối nói: “Em nghĩ sau này lỡ em nổi tiếng thì , gửi kh an toàn.”
Lúc này mới cảm th thoải mái hơn một chút: “Thế còn ? Em nói chuyện khỏa thân với thì lại an toàn?”
Cô kh đáp, tai cô đỏ bừng. Làn da bị ều hòa thổi thẳng nay lại dần nóng lên. Sự tin cậy vô thức này, thật khó hiểu.
lẽ vì đủ giàu , và đủ rộng rãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.