Lạc Vào Vai Nữ Phụ Độc Ác, Ta Chỉ Muốn Sống Đời Vô Vi
Chương 236:
“Những giàu ở tầng lớp này, thường xuyên những cuộc 'cung đấu', cho dù bề ngoài vẻ yên bình thế nào nữa, cả đời họ cũng chỉ quay cuồng trong quỹ đạo quyền lực mà thôi.”
“Hai kh gần giống nhau ?”
“Chúng cũng chỉ là họ hàng thôi, kiếm tiền xong còn chia cho họ hàng của nữa chứ.”
Ôn Dĩ Ninh hiểu ra, kh hỏi thêm nữa. Hai họ chung bà ngoại, Trình Vũ Chu gọi mẹ cô là dì ruột. Hoàn cảnh gia đình bên mẹ thì tương đương nhau.
Nhưng gia cảnh bên bố thì chênh lệch xa vời, kh cùng đẳng cấp.
Trình Vũ Chu biết đã nói quá nhiều, th cô ủ rũ kh vui, ta thở dài một tiếng. Để dập tắt ảo tưởng viển v này, ta quyết định dứt khoát.
Nghiêm túc nói: “Dù mang thai, ta cũng sẽ bắt bỏ , thật đ, kh tin cứ thử xem.”
Ôn Dĩ Ninh kh nói gì, lồng n.g.ự.c cô cảm th nặng nề, tâm trí trĩu xuống, cảm xúc phức tạp chua chát, tối tăm dâng lên, tắc nghẽn bên trong.
Mỗi lần đều dùng bao, ta biết dùng t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i kh tốt cho cơ thể.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
đàn họ Bành này th cô ít nói, liền chủ động bắt chuyện, hỏi cô bao nhiêu tuổi, đang học ở đâu, sau này muốn làm gì, còn nói cô tr giống mối tình đầu thời đại học của ta.
ta yêu cầu cô hát vài bài của Đặng Lệ Quân như "Ngọt Ngào," "Em Chỉ Quan Tâm ," "Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Em."
Tai cô bị tiếng ồn xung qu làm cho ù , ện thoại nhận được cuộc gọi từ Thẩm Việt Trạch, cô kh muốn nghe.
Môi trường quá ồn ào, ta sẽ nhận ra cô đang ở đâu.
Thế là cô n tin lừa ta: 【Đang quay phim, lát nữa gọi lại cho .】
Chờ hai phút, bên kia kh trả lời, cô lập tức chuyển ện thoại sang chế độ im lặng.
Rời khỏi phòng bao, xuống hầm xe. Suốt quãng đường, tay cô bị Bành này nắm một cách mờ ám.
Ôn Dĩ Ninh muốn rút tay lại, nhưng ta nắm hơi chặt. Cô bất an liếc Trình Vũ Chu. ta vỗ vai cô, đưa một ánh mắt trấn an, bảo cô yên tâm, ta vẫn đang bên cạnh, ý là chỉ cần đưa ta lên xe là được, vì ta đã say .
Trước khi lên xe, Tổng giám đốc Bành ý thức kh được tỉnh táo, rút một chiếc thẻ từ túi ra, nhét vào tay cô: “Chia tay bạn trai , đảm bảo giàu hơn ta, còn biết yêu chiều khác hơn ta.”
Ôn Dĩ Ninh lưỡng lự trong giây lát, chiếc thẻ này nóng bỏng tay.
Cô nhớ lại một câu nói cảnh báo của trai: cách nh nhất để hủy hoại một cô gái, chính là để cô ta kiếm được tiền nh một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lac-vao-vai-nu-phu-doc-ac-ta-chi-muon-song-doi-vo-vi/chuong-236.html.]
Cô trả lại thẻ cho Bành: “Nhiều quá.”
Thực ra cô kh làm gì nhiều, chỉ là hát vài bài, và vì cô tr giống mối tình đầu thời đại học của ta.
“Một cô gái nhỏ như cháu uống nhiều rượu thế này cũng kh dễ dàng gì, cứ cầm l .”
Trình Vũ Chu trực tiếp nhét chiếc thẻ vào túi cô: “Ông bảo cầm thì cứ cầm l .”
Sau đó, ta nói vài lời nịnh nọt với đàn họ Bành, đưa ta lên xe.
Ông Bành từ cửa kính xe vẫy tay chào Ôn Dĩ Ninh, lè nhè say xỉn nói: “Lần sau tiếp tục nhé!”
/
Đợi này rời , cô hỏi: “Trong này bao nhiêu tiền?”
Trình Vũ Chu đã quá quen thuộc với chuyện này, nói một cách thờ ơ: “Ôi, chuyện bình thường mà. đã nói với , những chủ quen đâu hạng tạp nham. Họ đều là những nhân vật m.á.u mặt, lịch sự, chừng mực, sẽ kh làm ra trò cưỡng ép nào cả. Tất cả đều là do tự lựa chọn.”
“Ừm.”
Ôn Dĩ Ninh vuốt mái tóc dài, đôi mắt vô hồn, mệt mỏi và trống rỗng. Chiếc váy mỏng dính rượu của Bành vẫn chưa được lau chùi. Cô vô tâm kéo tay nắm cửa xe, than thở với chủ: “ th dạ dày kh khỏe...”
Đúng lúc cô chuẩn bị lên xe của ta, vừa quay lại, cô bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng đầy hung hãn từ phía đối diện
Tim cô đập thót, lập tức hoảng loạn. Cô kh biết ta đã đứng đây theo dõi bao lâu . ta đứng lười biếng bên chiếc Land Rover, kẹp một ếu t.h.u.ố.c đã cháy gần hết. Toàn thân ta mặc đồ đen, toát ra cảm giác áp bức nhẹ, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Trình Vũ Chu nhận ra sự căng thẳng của cô, kh ngờ lại gặp được em họ ở đây, cũng khá bất ngờ: “Mẹ kiếp, mày đến từ lúc nào đ??”
Thẩm Việt Trạch chằm chằm vào cô, lạnh giọng nói: “Cút qua đây.”
Lưng Ôn Dĩ Ninh cứng đờ, toàn thân kh thoải mái. Chiếc thẻ trong tay cô chợt trở nên nóng bỏng, cô kh biết nên giấu nó ở đâu, các khớp ngón tay siết chặt đến trắng bệch, hơi thở gấp gáp. Cô bất lực Trình Vũ Chu, ánh mắt cầu cứu. Cảm giác này khiến cô như thể đang tái diễn cảnh tượng lần trước.
Trình Vũ Chu nắm l cánh tay cô an ủi, nói với em họ: “Mày đừng hiểu lầm, Thẩm Việt Trạch. Bọn tao chỉ ăn một bữa thôi. Vốn dĩ ta muốn gặp Khương San, nhưng Khương San quá bận kh đến được. Tao gọi thế nào cô ta cũng kh được. Mà tao lại hợp tác với họ Bành kia nên kh thể đắc tội.”
Thẩm Việt Trạch lười nghe họ giải thích, bước tới, một tay siết cổ cô, quăng cô vào xe, đóng cửa “rầm” một tiếng khóa lại.
Ôn Dĩ Ninh bị vẻ mặt u ám của ta làm cho hoảng sợ, kh phòng bị mà bị ném vào ghế sau, quay lưng về phía ta. Cô chống tay lên ghế ngồi, đầu óc hỗn loạn, tim đập mạnh liên hồi.
“Thẩm Việt Trạch...”
Cô th Trình Vũ Chu bên ngoài đang vội vã đập cửa kính xe, cô hơi ngây , kh hiểu mọi chuyện lại thành ra thế này. Cô đã uống khá nhiều rượu khi tiếp khách nên đầu óc kh được tỉnh táo, vừa sợ hãi vừa căng thẳng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.