Lạc Vào Vai Nữ Phụ Độc Ác, Ta Chỉ Muốn Sống Đời Vô Vi
Chương 56:
ta cô đầy ẩn ý, chờ cô nói hết câu còn lại.
Cô bổ sung: “Đang cái tuổi sung sức, m.á.u huyết tràn trề mà.”
Cô l ly rượu của ta đặt sang bên , “ uống xong lát nữa còn ngủ được kh?”
“ thì ngủ được, nhưng chưa chắc em đã ngủ được đâu.”
“ thật sự kh cần m thứ này đâu, coi như năng khiếu thiên bẩm , được chưa.”
Ôn Dĩ Ninh nói vậy kh vì sĩ diện của đàn , mà vì lo lắng nếu ta ăn vào, sẽ giày vò cô đến mức cô kiệt sức trên giường, thức trắng cả đêm.
Đúng lúc đó, Thẩm Triều vừa hay đang thao thao bất tuyệt kể về chuyện bồng bột mà đã làm: “ nhớ lúc đó đang học cấp ba, chỉ tò mò về cái thứ này,”
“Thẩm Việt Trạch cái tên khốn đó, cứ xúi uống, này, ta thì kh uống, cứ bắt uống, c.h.ế.t tiệt, ha ha ha ha.”
ta dừng lại, vài thân bên cạnh hiểu chuyện đều cười, Thẩm Việt Trạch cũng lười biếng cười, đồng thời, ta vòng tay qua, ôm l eo cô, một hành động vô thức, vừa thân mật lại vừa tự nhiên.
Thẩm Triều tiếp tục kể: “ lén lút rót một cốc lớn như thế này, kh nhiều nguyên liệu như của các bác đâu, nhưng cũng là m thứ bổ thận đó. Vừa uống xong thì kh , cũng chẳng phản ứng gì, tưởng thế là xong, kh gì to tát.”
Giọng ệu ta khoa trương cảm thán, lắc đầu, “Thế mà, đến tối, ôi trời ơi, nó nóng kinh khủng.”
“Ha ha ha ha ha...”
“Ha ha ha ha Thẩm Việt Trạch đúng là đồ khốn nạn c.h.ế.t tiệt.”
Bác Ba bên cạnh hỏi Thẩm Triều, “Lúc đó bạn gái chưa nhỉ, hình như là đứa nào nhỉ, còn dẫn bạn gái nhỏ về nhà, còn mua ện thoại cho ta nữa kh, biết chiều phụ nữ từ hồi đó cơ à.”
Thẩm Triều: “Đó kh , đó là Thẩm Việt Trạch, phát triển sớm nhất.”
ta lại quay về chuyện của , “ mới học lớp mười, khó chịu đến mức thức trắng cả đêm.”
“Cái thứ này đúng là mạnh thật đ, theo nói thì còn hiệu nghiệm hơn cả t.h.u.ố.c chứ.”
“Kh , đang cái tuổi sung sức mà. Đúng , còn bị chảy m.á.u cam nữa,”
“Chảy ròng rã hai ngày, hỏa khí quá mạnh. Sau đó, mẹ th chảy m.á.u hơi nhiều, kh yên tâm, lại nhờ dì Thôi làm đồ bổ máu, bổ khí huyết cho . Ôi trời ơi, từ đó kh dám ăn thêm tí nào nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lac-vao-vai-nu-phu-doc-ac-ta-chi-muon-song-doi-vo-vi/chuong-56.html.]
Thẩm Việt Trạch nhếch môi cười xấu xa, cũng nhớ lại đoạn lịch sử này.
Thẩm Triều còn thích dùng máy tính của ta để xem phim, nói rằng phim ta tìm chất lượng cao hơn, m cái trang web nhỏ rách nát kia kh hay. Nửa đêm còn x vào phòng ta, nhất quyết đòi xem chung.
Nói thật, ta kh cái sở thích này. Thẩm Triều nói gì đâu, lũ con trai trong lớp vẫn thường tụ tập xem chung, xem một thì chán lắm.
Đến tận bây giờ, trong máy tính của ta vẫn còn lưu m bộ phim mà Thẩm Triều đã tải về.
lần Diệp Khinh Trì táy máy nghịch máy tính, mở ra, xem một lúc theo các thư mục phân loại chi tiết, sau đó ta đầy ẩn ý, nói, kh ngờ đ, đệ, khẩu vị nặng thật, đủ biến thái .
ta lười giải thích, thật ra ta kh kiểu thích lưu phim. Thời cấp hai, cấp ba, cho dù xem, cũng chỉ xem một lần, kh lưu lại để xem lần thứ hai.
Sau khi lên đại học thì ít tìm kiếm hơn, vì đã Ôn Dĩ Ninh cởi hết ra cho ta xem, mọi thứ đều thỏa mãn khẩu vị của ta.
Thẩm Tùng Nguyệt tò mò thì thầm hỏi Ôn Dĩ Ninh: “Thế cái thứ này con gái uống được kh chị dâu?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Kh biết, hay em thử xem.”
Thẩm Tùng Nguyệt quả nhiên rót nửa ly, đổ cho cô một ít, “Chị nếm thử xem, con gái cũng thể bị thận hư mà, cũng cùng một nguyên lý cả thôi?”
“Thức khuya thể dẫn đến thận hư. Trước đây vì vấn đề kinh nguyệt,” Ôn Dĩ Ninh chỉ vào bụng , “ khám bác sĩ m lần, họ dặn dò vài ều. Bây giờ nếu kh vì đóng phim, quay cảnh đêm, hoặc ghi hình chương trình, kh thức khuya nữa.”
Thời đại học cô là cú đêm, kiểu kh ngủ trước nửa đêm, thỉnh thoảng còn thức trắng, ỷ vào tuổi trẻ sức khỏe tốt nên cứ thế mà hành hạ cơ thể.
Thẩm Việt Trạch chậm rãi chen vào một câu: “Em cũng định bổ thận à? Hay là để lát nữa bảo bà nội làm riêng cho em một món dành cho con gái?”
“Kh cần đâu,” Cô cố ý nói, “ cảm th, chỉ cần tối nào cũng lương tâm một chút, thì lẽ sẽ kh bị hư cái gì cả.”
ta ôm l vai cô, kéo sát vào lòng, ghé sát vài phần, nói giọng nhẹ nhàng trêu chọc bên tai cô: “Cái đồ em thiếu đòn này, lần nào lên giường cũng ngoan nhất, cũng thích nói thật nhất.”
“Hiệu quả thể duy trì được hai ba ngày, m ngày sau cũng khá nghe lời, kh cố ý chọc tức , nhưng lâu dần, lại bắt đầu nói lời trái lòng.”
Ôn Dĩ Ninh nghe mà tai nóng bừng, cô đặt tay lên bên h ta. ta ôm quá chặt, làm cô th khó thở, xung qu toàn là hơi thở của ta, mùi nước hoa Tokyo Guaiac Wood quen thuộc, thêm một chút mùi cồn thoang thoảng, hòa quyện với mùi thơm ngọt ngào trên cô, ngửi thật sự dễ chịu.
“ đừng nói cái từ đó ở ngoài được kh?”
Nói riêng thì thôi, nhưng cách đó vài ghế là thân, may mắn là ở giữa khoảng trống khá lớn, Thẩm Tư Viện và các cô gái khác đã ăn no và chơi, chắc là lại tìm nam sinh viên để trò chuyện qua ện thoại. Hai bên cô và ta đều trống, nên ta mới dám nói thẳng t như vậy.
ta khẽ cười khẩy, tâm trạng vui vẻ nhéo cô một cái, sau đó lại bị m chú gọi lại tiếp tục trò chuyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.