Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 216:
Một lần thở ước chừng khoảng hai, ba giây, hít thở ba lần là khoảng bảy, tám giây, nh thời gian cũng qua , nàng cũng dễ dàng làm được.
Sau đó Thẩm Bích Thấm lại lặp lại động tác này vài lần, mãi đến khi Mộ Dung Húc gật đầu thì cuối cùng Thẩm Bích Thấm mới vượt qua được cấp độ cơ bản nhất.
Tuy rằng chỉ là một tư thế tập đơn giản nhất nhưng Thẩm Bích Thấm mệt đến mức đầu chảy đầy mồ hôi, quả nhiên kh một lối tắt nào để học m bộ môn cao thâm này, vẫn là từng bước luyện tập mới thành được.
"Ừm, uống chút nước , nghỉ một lát tập tiếp, lần kế tới thể tiến hành tập kéo cung ." Mộ Dung Húc gật đầu, đưa chén nước cho Thẩm Bích Thấm.
"Ha, thật sự là khát muốn c.h.ế.t."
Thẩm Bích Thấm nhận l chén nước kh khách khí uống m ngụm, cũng kh dừng lại nghỉ ngơi mà lập tức câm l cung, vẻ mặt hưng phấn Mộ Dung Húc nói,'Tiếp theo làm như thế nào?”
“ kh nghỉ ngơi một lát ?" Mộ Dung Húc ngạc nhiên Thẩm Bích Thấm.
"Mới vừa chỉ là luyện tay kh, cũng kh mệt chút nào, mau dạy cách b.ắ.n tên ." Thẩm Bích Thấm lắc đầu hứng thú cao giọng nói.
"Cũng kh là b.ắ.n tên, mà chỉ là đang kéo cung."
Mộ Dung Húc đứng dậy đặt một tấm c cách khoảng sáu bước chân, sau đó mới cầm cung đứng bên cạnh Thẩm Bích Thấm, nhưng vẫn như trước kh mang tên,Tuy là đã học được tư thế b.ắ.n cung cơ bản, nhưng cung này nặng, tay kh so với cầm cung hoàn toàn khác nhau, mau làm theo ta."
""
Nghe được bản thân vẫn chưa thể bản tên thì trong lòng Thẩm Bích Thấm kh tránh được thất vọng, nhưng vẫn tập trung tỉnh thân Mộ Dung Húc làm mẫu.
"Khi cầm cung lên thì tìm được vị trí trọng tâm của cơ thể, duy trì lực đỡ ở phía trước cùng với lực kéo ở phía sau."
Mộ Dung Húc nói nâng cây cung trong tay lên nói,'Tay trái cầm cung, tay kéo dây cung, đầu thẳng về phía mũi tên, hai cánh tay đồng thời giơ lên, độ cao bằng nhau, đôi mắt thẳng, khi đã giữ cung xong thì ổn định cơ thể ở vị trí lúc đầu, nào, làm lại một lần nữa ."
"Được."
Thẩm Bích Thấm gật đầu, kết hợp với tư thế đã được huấn luyện lúc trước, liền bắt đầu nâng cung kéo dây.
"Tư thế lệch ."
Mộ Dung Húc đến phía sau Thẩm Bích Thấm ấn bả vai nàng xuống, để bản thân nàng lùi lại vê phía sau, đồng thời cũng ều chỉnh lại khuỷu tay và cổ tay một chút.
" thể bu xuống kh?” Thẩm Bích Thấm nghẹn đến mức khuôn mặt đều đỏ bừng lên, cánh tay kh còn chút sức lực nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lam-giau-cuoc-song-dien-vien-cua-nong-nu/chuong-216.html.]
" thể."
Mộ Dung Húc vừa th, vội vàng tiến giúp Thẩm Bích Thấm giữ chặt cung tên, sau đó nhẹ nhàng cho nàng bu cung ra.
"Cảm ơn Mộ Dung ca ca." Thẩm Bích Thấm ở một bên lắc lắc cánh tay nói cảm tạ với Mộ Dung Húc.
Lúc này Thẩm Bích Thấm mới chân chính nhận thức được tập b.ắ.n cung cũng kh hề dễ dàng, đối với chiêu thức xuất thân nhập hóa, tài b.ắ.n cung của Mộ Dung Húc thì lại càng thêm bội phục, nàng đột nhiên chút hoài nghi bản thân thể nghị lực để học đến cuối cùng hay kh.
"Kiến thức cơ bản quan trọng, nên cần luyện tập tốt tư thế kéo cung trước, sau khi ổn thì chúng ta sẽ lại học những cái khác."
Mộ Dung Húc do dự về phía khuôn mặt nhỏ n của Thẩm Bích Thấm, mắt hơi nheo lại hiện lên một thứ ánh sáng nhàn nhạt, sau đó mới nhẹ nhàng mở miệng/Học b.ắ.n tên cần kiên trì, nếu như kh làm được thì từ bỏ , nếu kh học được một nửa bỏ dở giữa chừng thì quá lãng phí thời gian."
"Ai nói muốn từ bỏ." Thẩm Bích Thấm trừng mắt Mộ Dung Húc một cái kh cam lòng một lần nữa lại giương cung lên về phía tấm c.
"Hiện giờ mới chỉ là bắt đầu, về sau sẽ càng khó khăn hơn nữa, xác định là sẽ kiên trì được đến cuối cùng?" Mộ Dung Húc dùng vẻ mặt ềm nhiên ngồi ở trên ghế nói, sau đó còn nhàn nhã uống một ngụm nước.
"Đây là đang xem thường ?"
"Ta cũng chỉ là đang nói sự thật!"
"Hừ, bổn cô nương nói được làm được!"
Thẩm Bích Thấm dùng vẻ mặt kiên định nói một tiếng, sau đó liền giương cung lên, đột nhiên trong lòng nàng cảm th, quả nhiên đại thúc này kh biết nói những lời tốt đẹp!
Mà lúc này trong lòng nàng chỉ một lòng muốn phân cao thấp với Mộ Dung Húc, nên hoàn toàn kh phát hiện ra, trong mắt Mộ Dung Húc lóe lên một tia cười thoáng ngang qua.
Nhưng mà, tuy rằng Thẩm Bích Thấm nói chí khí, ngay từ đầu làm đúng là kh tồi, chỉ là chờ khi giương cung được đến lần thứ mười lăm thì tay nàng bắt đầu run lên, cho dù là tay trái hay tay thì cũng đều phát run.
"Hôm nay dừng lại ở đây ."
Mộ Dung Húc tiến lên ngăn cản Thẩm Bích Thấm lại muốn tiếp tục làm tiếp,' vừa mới bắt đầu học, chỉ cần ngày nào cũng kiên trì giương cung, thì đến lần thứ 50 sẽ tốt."
"ồ, được"
Thẩm Bích Thấm vừa nghe xong thì liền gật đầu bu cung tên xuống, sau đó duỗi tay lau mồ hôi còn đang ở trên trán, hiện giờ nàng đã biết, đây hẳn là cực hạn của , nàng cũng kh thể nào cậy mạnh được nữa.
" mang cung về , bình thường ở nhà nếu rảnh thể đem cung ra luyện tập, nhưng kh nên tập luyện với cường độ quá cao, hiện giờ cơ thể còn chưa chịu được." Mộ Dung Húc cánh tay Thẩm Bích Thấm vẫn còn đang run lên nói.
"Được." Thẩm Bích Thấm gật đầu, cố quá hóa hỏng, đạo lý này nàng vẫn hiểu được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.