Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 356:
"Thật đúng là tốt quá, phiền toái Trương sư phó."
Thẩm Bích Thấm nghe vậy cực kỳ vui mừng, lập tức đứng dậy hành lễ cảm tạ Trương sư phó, sau đó đưa chìa khóa cửa hàng và địa chỉ cho Trương sư phó.
"Thẩm cô nương khách khí ."
Trương sư phó nhận đồ xong nói;'Ngày mai ta lập tức tự đến an bài c việc trang hoàng."
Quyết định xong với Trương sư phó, lúc này Thẩm Bích Thấm tràn đầy vui mừng, cáo từ rời khỏi Trương gia, đến Quý phủ trước.
Hiện giờ những thủ vệ ngoài cửa Quý phủ đã tương đối quen thuộc với Thẩm Bích Thấm, th là Thẩm Bích Thấm, lập tức ân cần mở cửa cho nàng, nh chóng dẫn đường cho nàng tới phòng Quý Hiên Dật.
Nàng vào mới phát hiện Quý Tư Linh cũng ở bên trong, trên bàn trước mặt nàng còn đặt một cây đàn tr.
"Thấm Nhi!"
th Thẩm Bích Thấm, Quý Tư Linh lập tức tiến lên giữ c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Bích Thấm, vẻ mặt vui mừng nói, cô lại tới đây?"
"Ta đến gặp Nhã An."
Nói đến đây, Thẩm Bích Thấm quay đầu về phía Quý Hiên Dật, th ôn nhu , khuôn mặt nhỏ của nàng kh khỏi nóng lên, chút co quắp cúi đầu.
"Thì ra là thế."
Th dáng vẻ của, Quý Tư Linh che miệng cười, mặt đây giảo hoạt hai trêu ghẹo,Hì hì, Nhã An đường ca, ở chỗ này qu rầy hai kh."
"Biết qu rầy còn kh biết tự giác chút." Quý Hiên Dật lạnh lùng liếc mắt Quý Tư Linh, kh chút khách khí nói.
"Khụ, cô đừng nghe nói bừa, cô ở thể ở đây, nhiều thêm náo nhiệt."
Thẩm Bích Thấm tức giận trừng mắt Quý Hiên Dật, lúc này mới kéo tay Quý Tư Linh, mỉm cười nói 'Cô đang chơi đàn tr à?"
"Đúng vậy, ta sợ Nhã An đường ca ở một buồn, nên thừa dịp hôm nay kh việc gì đến đây chơi với , nhưng lại kh cảm kích ta."
Quý Tư Linh chu môi nói,'Ta còn th lạ vì vừa nãy Nhã An đường ca luôn vội vã đuổi ta , hóa ra là bởi vì cô sẽ tới."
"Phụt..."
Nghe xong Quý Tư Linh nói, Thẩm Bích Thấm kh khỏi tưởng tượng hình ảnh Quý Hiên Dật đuổi , kh nhịn được bật cười, tâm tình vốn căng thẳng cũng thả lỏng kh ít, nàng nắm tay Quý Tư Linh, mỉm cười nói,' kh nghe thì ta nghe, ta còn chưa được nghe tiếng đàn của cô mà, hôm nay nhất định thưởng thức một phen." "Kh thành vấn đề, ta đàn cho cô nghe một khúc nhạc ta vừa học được."
Quý Tư Linh nói xong, ngồi trước đàn tr, vẻ mặt tự tin nói với Thẩm Bích 'Thấm,/Thấm Nhị, cô nghe rõ nhé."
Quý Tư Linh nói xong, bắt đầu gảy dây bằng những ngón tay mảnh khảnh của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lam-giau-cuoc-song-dien-vien-cua-nong-nu/chuong-356.html.]
"Tr..."
Với sự chuyển động của các ngón tay, những âm th dễ chịu vang lên từ đàn tr.
Khúc đầu tiết tấu thong thả, cường độ kh mãnh liệt, ý cảnh yên tĩnh xa xưa, lại mang theo một tia trầm mặc thương cảm, mang đến cho ta cảm giác th nhã sạch sẽ như hoa lan trong thung lũng trống trải.
Giai ệu đẹp đế uyển chuyển, khiến ta bất tri bất giác sa vào trong đó, như uống rượu ủ lâu năm, tâm tư say sưa.
"Hay"
Sau khi nốt nhạc cuối cùng của Quý Tư Linh rơi xuống, Thẩm Bích Thấm tỉnh táo lại từ trong cơn say mê lập tức vỗ tay tán thưởng từ tận đáy lòng.
Trong lòng âm thầm cảm thán, kh hổ là tiểu thư xuất thân từ đại gia tộc, còn nhỏ tuổi đã cầm nghệ như vậy, quả thực lợi hại.
"Thật , Nhã An đường ca, cảm th như thế nào?” Nghe Thẩm Bích Thấm tán dương, Quý Tư Linh đầu tiên là vui mừng cười, sau đó Quý Hiên Dật, lo lắng hỏi.
"Bây giờ còn dám nói chỉ đến đây giúp ta giải sầu kh?" Quý Hiên Dật kh vội vã trả lời, vẻ mặt mang theo ý tứ sâu xa, cười như kh cười Quý Tư Linh. "Khu."
Nghe Quý Hiên Dật nói, khuôn mặt nhỏ của Quý Tư Linh đỏ lên, chút chột dạ thè lưỡi nói;Được , thừa nhận hôm nay đến đây là muốn nhờ giúp đ.á.n.h giá chất lượng khúc nhạc mới."
"Ừ, th thái độ nhận sai của kh tồi, ta tha thứ cho ."
Th Quý Tư Linh nhận sai, Quý Hiên Dật nhướng mày Thẩm Bích Thấm, sau đó mới mỉm cười nói,'Đầu u lan đã sơ khuy con đường, coi như chút thành tựu."
"Hô - ta an tâm ."
Được Quý Hiên Dật khẳng định, Quý Tư Linh mới vỗ ngực, nhẹ nhàng thở ra"Ngay cả Nhã An đường ca cũng c nhận, thì đ.á.n.h giá sư phụ cũng thể khả quan, khúc đầu của bản nhạc này thực sự quá khó nhớ, đã học nó từ lâu ."... "Tư Linh, khúc nhạc U Lan của cô, chính là Kiệt Thạch Điều U Lan ) ?" Thẩm Bích Thấm mở miệng nói.
"Đúng vậy, này, Thấm Nhi cũng biết à? cô cũng học kh?"
Nghe Thẩm Bích Thấm hỏi như vậy, Quý Tư Linh lập tức sáng mắt, lôi kéo tay Thẩm Bích Thấm kích động hỏi.
"Kh , ta chỉ là nghe nói qua mà thôi."
Thẩm Bích Thấm lắc đầu"Giảm tự phổ này khó nhớ, kh học một ngày là thành, ta làm gì thời gian học."
Thời đại này kh nhạc phổ, học đàn học một phương pháp ký hiệu gọi là ký hiệu dấu trừ, ký hiệu này sử dụng các ký tự trừ để tạo thành một số ký hiệu và ghi lại ngón tay của bàn tay trái và ngón tay của bàn tay . Đó là phương pháp ký hiệu chỉ ghi diễn tấu và trường độ chứ kh ghi tên nốt và tiết tấu. Đặc ểm của nó là: "Lời giản dị mà ý tứ thấu suốt, văn ngắn gọn mà ý tứ hàm súc".
Nói trắng ra là th qua ngôn ngữ miêu tả cho hậu nhân nên đàn một khúc nhạc cổ đại như thế nào.
L ( Kiệt Thạch Điều U Lan) do Quý Tư Linh chơi làm ví dụ, nó sử dụng tổng cộng 4954 ký tự chữ Hán, học giai ệu bằng một tay cần hao tổn nhiều tâm sức.
Cho nên ở thời đại này kh nào cũng thể học đàn, đầu tiên ngươi cần biết chữ, sau đó là trí nhớ siêu tốt, ngoài ra còn thiên phú học đàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.