Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 413:
Dù nàng cũng mới mười tuổi, hơn nữa nàng lại kh tự luyến luôn cho rằng ta thích mỗi khi th ai đó tốt với . Ví dụ như tiểu màn thầu tốt với nàng nhưng Thẩm Bích Thấm vẫn luôn xem là bằng hữu.
Còn Mộ Dung Húc với nàng lẽ chỉ là sự yêu mến của trưởng bối dành cho tiểu bối.
"Kh, vừa lúc đến đây ta choàng thêm một chiếc áo khoác nhưng vì xuống đất nên kh tiện lắm, ta đặt ở dưới gốc cây bên kia."
Thẩm Bích Thấm đứng thẳng lên, nàng lau mồ hôi rịn đây trên trán , nói: " xem, bây giờ ta đã toát đầy mồ hôi , mà trên đều là bụi đất cả, vẫn kh nên làm bẩn y phục của thì tốt hơn."
" làm bẩn cũng kh ." Ánh mắt theo chiếc áo khoác bên dưới gốc cây, nét mặt dần dịu xuống, Mộ Dung Húc Thẩm Bích Thấm nói nhẹ nhàng.
Nghe vậy trong lòng Thẩm Bích Thấm chợt run lên. Mộ Dung Húc thật sự chỉ yêu mến nàng như một vãn bối ?
Thẩm Bích Thấm âm thầm tự khinh bỉ chính , càng ngày nàng càng tự luyến thế này.
"Đúng , Mộ Dung ca ca, ta hỏi một chuyện, những nhận đến thật sự chỉ là những kiệu phu bình thường ?" Thẩm Bích Thấm lắc đầu để rũ bỏ những suy nghĩ lung tung trong đầu , nàng đứng thẳng lưng Mộ Dung Húc nói. "Muốn biết?" Mộ Dung Húc hơi dừng lại, sau đó ánh mắt trong trẻo kia lại Thẩm Bích Thấm hỏi.
"Ừm”" Nàng gật đầu nghiêm túc.
"Ta chỉ nói cho phu nhân của biết." Đột nhiên khóe môi Mộ Dung Húc hơi cong lên, trong mắt là nụ cười thản nhiên Thẩm Bích Thấm.
Thẩm Bích Thấm: '..."
Là ảo giác của nàng ? Nàng vừa bị đại thúc này trêu chọc?
"Chẳng qua ta cảm th m kia kh tệ, chỉ muốn hỏi thể để họ làm thủ hạ làm việc cho ta kh mà thôi." Mộ Dung Húc đã nói đến mức này , đương nhiên Thẩm Bích Thấm sẽ kh hỏi tiếp nữa.
"Thật ?" Nghe th vậy, vẻ mặt vốn luôn bình tĩnh của Mộ Dung Húc lân đầu tiên xuất hiện một tia kích động, trong lòng nàng cũng xuất hiện cảm xúc kích động như vậy.
"Ừm, được kh?" Thẩm Bích Thấm chớp chớp mắt hỏi.
"Thật ra họ đều kh là những bốc vác, mà là một số bằng hữu của cha ta, bởi vì một số lý do mà hiện tại trở thành dân lưu lạc, sống ở sâu trong rừng núi, cuộc sống cực kỳ khó khăn, nếu như thật sự thể nhận họ, cho họ một nơi để sinh sống, thì ta sẽ nợ một ân tình." Vẻ mặt Mộ Dung Húc nghiêm túc về phía Thẩm Bích Thấm.
"Dân lưu lạc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lam-giau-cuoc-song-dien-vien-cua-nong-nu/chuong-413.html.]
Thẩm Bích Thấm nghiêng đầu về phía Mộ Dung Húc, trong mắt tràn đầy sự nghỉ hoặc, những đó năng lực như vậy mà lại là dân lưu lạc , Mộ Dung Húc cho rằng nàng còn nhỏ nên dễ bị lừa à?
"Sau này cơ hội ta sẽ nói cho biết." Ánh mắt Mộ Dung Húc sâu thẳm về phía Thẩm Bích Thấm nói.
"Được."
Nếu như Mộ Dung Húc đã kh muốn nói, Thẩm Bích Thấm cũng kh hỏi thêm nữa: "Chỉ cần họ đồng ý làm việc cho. , sẽ giúp bọn họ đăng ký hộ tịch mới, nghĩ tri huyện đại nhân chắc c cũng vui lòng."
Dân cư đ đúc đại biểu cho sự phồn vinh, cho nên đến đây sống càng nhiều, cũng là một chuyện tốt với tri huyện, đây là chuyện thể gia tăng c trạng, tri huyện tuyệt đối sẽ đồng ý.
"Được." Nghe vậy, trong mắt của Mộ Dung Húc hé lộ ra sự cảm kích, hơi gật đầu với Thẩm Bích Thấm, sau đó từ từ vươn tay đặt lên đầu của Thẩm Bích Thấm, giọng ệu dịu dàng nói: "Cảm ơn."
vào đôi mắt sâu thẳm tràn đầy sự dịu dàng của Mộ Dung Húc, Thẩm Bích Thấm lập tức sững sờ, sau đó cứ ngơ ngác Mộ Dung Húc như vậy, lúc này nàng mới phát hiện trái tim của lại lại đập loạn nhịp, cảm giác này đến quá đột ngột khiến cho Thẩm Bích Thấm hoàn toàn kh chuẩn bị trước.
"... còn tiếp tục học khai hoang, nếu như kh việc gì..."
Thẩm Bích Thấm cảm th lúc này lẽ toàn bộ mặt nàng đã đỏ bừng , suy nghĩ trong đầu cũng bối rối, nàng cần thời gian để sắp xếp và suy nghĩ cẩn thận chuyện gì đang xảy ra.
"Nha đầu, chỗ này cứ giao cho chúng ta là được , cháu làm chuyện khác , trời lạnh như vậy, nếu để bị đ lạnh thì kh tốt đâu."
Nhưng đúng lúc này, trưởng thôn bước đến, trên mặt tràn đầy ý cười nói với Thẩm Bích Thấm, sau đó lại về phía Mộ Dung Húc nói: 'Mộ Dung đệ, cũng kh cần xen vào việc này, xử lý việc quan trọng cùng Thẩm cô nương ."
"Nhưng mà cháu..."
"Được, vậy cháu đưa về trước, mọi chuyện xin làm phiền trưởng thôn." Thẩm Bích Thấm còn chưa kịp nói chuyện, Mộ Dung Húc đã bước đến nói đồng ý, sau khi nói xong thì xoay rời trước.
"Hả, nhưng mà cháu..."
"Nha đầu, , đợi bao giờ khai hoang xong, chúng ta sẽ đến hỏi cháu phương pháp gieo trồng." Vẻ mặt trưởng thôn hiền lành nói. "Vậy... Được ..."
dáng vẻ này của trưởng thôn, Thẩm Bích Thấm biết bản thân khó ở lại được, cho nên chị đành gật đầu đồng ý, bước chân nặng nề đuổi theo sau Mộ Dung Húc, kh biết vì , trong lòng nàng đột nhiên cảm th chút căng thẳng.
Loại cảm giác này giống như trước đây khi đối mặt với Quý Hiên Dật, nhưng dường như lại chút khác biệt, mặc dù lúc nàng đối mặt với Quý Hiên Dật cũng căng thẳng, nhưng vẫn thể giữ vững lý trí, nhưng khi đối mặt với Mộ Dung Húc, dường như trong cảm xúc căng thẳng này còn xen lẫn chút rụt rè kh biết làm .
Chưa có bình luận nào cho chương này.