Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ

Chương 456:

Chương trước Chương sau

"Ừ, nhưng lượng cơm ăn của ta kh lớn, ăn một ít là no ". Quý Tư Linh vừa ăn vừa nói.

"Bùm bùm..."

Hai đang nói chuyện, bốn phía đột nhiên truyền đến một trận pháo vang dội.

"Cái này hình như cũng là truyền thống, chèo thuyền tới giữa dòng s liền đốt pháo, còn nguyên nhân thì ta kh nhớ lắm'. Thẩm Bích Thấm mỉm cười Quý Tư Linh nói.

"Cái này ta biết".

Lúc này Thẩm Trí Viễn cầm m viên bánh chưng tới, đưa cho hai mỗi một viên, ngồi xuống vị trí đối diện với Quý Tư Linh lại nói tiếp: 'Các ngươi biết vì Đoan Ngọ lại ăn bánh chưng kh?"

"Ta biết, là vì kỷ niệm đại thân Khuất Nguyên của Sở quốc thời Chiến Quốc, Khuất Nguyên tích cực chủ trương Sở quốc liên hợp với Tê quốc, chống lại Tân quốc, kết quả ý kiến kh được chấp nhận, ngược lại còn bị bãi quan sung quân đến nơi xa xôi. Lúc Sở quốc sắp diệt vong, ngày 5 tháng 5 n lịch thì Khuất Nguyên liền tự sát ở đầu s La Mịch, l thân hi sinh cho tổ quốc."

Quý Tư Linh mỉm cười chậm rãi nói: "Sau khi Khuất Nguyên nhảy xuống s, bá tánh Sở quốc vì kh cho cá tôm trong s ăn t.h.i t.h.ể của Khuất Nguyên liền vứt đồ ăn ngon vào s. Cứ như vậy năm này sang năm nọ, bá tánh vì kỷ niệm Khuất Nguyên, mỗi ngày Tết Đoan Ngọ liền ném đồ ăn xuống s để hiến tế Khuất Nguyên." "Ừ, nhưng ngươi nói kh phiên bản hoàn chỉnh, chỉ là khúc nhạc dạo mà thôi, vẫn chưa nói đến ngọn bánh chưng". Thẩm Trí Viễn tán dương đối Quý Tư Linh nhẹ nhàng gật đầu, sau đó kể tiếp cho mọi .

Thì ra là sau khi hiến tế như thế, ở ngày nọ, một vị lão nhân đột nhiên ở gặp Khuất Nguyên trong mộng.

Vì thế lão nhân liền hỏi : "Chúng ta gửi nhiều đồ cho ngài như vậy, ngài ăn được kh?"

Khuất Nguyên nói: "Các ngươi tặng cơm cho ta đều để cho những con cá tôm kia ăn".

Lão nhân hỏi: "Vậy làm thế nào mới kh bị tôm cá ăn mất?"

Khuất Nguyên nói: "Các ngươi dùng lá trúc gói cơm lại, làm thành bánh chưng hình củ ấu, chúng nó tưởng là củ ấu liền kh dám cướp ăn nữa". "Thì ra là thế."

Mọi mới hiểu ra mà gật đầu, sau đó lại nghỉ hoặc về phía Thẩm Trí Viễn: "Vậy thì liên quan gì tới thuyền rồng chứ?"

"Ừ, tiếp theo ta cũng muốn nói về ngọn việc đua thuyền rồng". Thẩm Trí Viễn hơi mỉm cười liền kể chuyện tiếp.

Nói là Tết Đoan Ngọ sau khi Khuất Nguyên báo mộng năm thứ hai, mọi liền làm theo lời Khuất Nguyên nói, hiến tế bán chưng xuống s.

Nhưng qua Tết Đoan Ngọ, Khuất Nguyên lại báo mộng cho lão nhân kia: "Cảm ơn các ngươi đưa nhiều bánh chưng cho ta như thế, ta ăn được , nhưng phần lớn vẫn bị tôm cá ăn mất".

Lão nhân kia lại hỏi Khuất Nguyên: "Còn biện pháp gì nữa?” Khuất Nguyên nói: "Thuyền đưa bánh chưng cần làm thành hình con rồng, bởi vì cá tôm ba ba cua đều do Long Vương quản lý, chúng nó kh dám ăn đồ của Long Vương".

"Cho nên, từ đó về sau, hàng năm vào ngày Tết Đoan Ngọ, mọi sẽ chèo thuyền rồng đến s Mịch La đưa bánh chưng, đây là lai lịch của việc Tết Đoan Ngọ ăn bánh chưng và đua thuyền rồng”.

Sau khi Thẩm Trí Viễn uống một ngụm nước trà xong mới tiếp tục nói,;Đốt pháo cũng ý nghĩa tương tự, muốn trừ tà và làm cá tôm sợ mà chạy mất".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lam-giau-cuoc-song-dien-vien-cua-nong-nu/chuong-456.html.]

"Bạch bạch bạch..."

"Nói đúng, xuất sắc!"

Vào lúc Thẩm Trí Viễn nói, kh biết khi nào chung qu đã vây đầy một vòng thôn dân, bọn họ chưa từng đọc sách, vẫn luôn theo ăn tết lại kh biết thì ra còn chuyện xưa hay như thế, lúc này nghe xong thì tất cả mọi đều hét lớn khen hay và võ tay.

Trong lúc nhất thời, kh khí trên thuyền liền trở nên nhộn nhịp, mọi nói xong lại quay sang nói chuyện nhà với quen, kh khí cực kỳ náo nhiệt hòa hợp.

"Đi theo ta".

Đúng vào lúc này, Thẩm Bích Thấm cảm th bàn tay ấm áp, liền bị lôi ra khỏi đám , lực chú ý của mọi đều ở trên Thẩm Trí Viễn nên kh phát hiện.

"Mộ Dung ca ca?"

"Ừ, là ta."

"Chúng ta đâu vậy?"

"Đầu thuyền, bên kia ít , ta lời muốn nói với ”.

"Được". Tới đầu thuyền, Mộ Dung Húc liền đặt đèn lồng trong tay lên boong tàu, hai đứng song song với nhau, kéo ra hai cái bóng thật dài ở trên boong tàu.

"Mộ Dung ca ca, muốn nói gì với ta?"

Lúc này, Thẩm Bích Thấm bỗng cảm th hơi khẩn trương.

"Ừm, tí nữa thể sẽ xảy ra chuyện lực đ.á.n.h sâu vào mạnh, nhưng hy vọng sẽ giữ được bình tĩnh".

Mộ Dung Húc cúi đầu Thẩm Bích Thấm, trong đôi mắt phượng thâm thúy mang theo vẻ nghiêm túc.

"Ừ' Nghe vậy, Thẩm Bích Thấm nhịn kh được th căng thẳng trong lòng, †úm ống tay áo nhẹ nhàng gật đầu.

"Tốt".

Vì thế, theo tiếng của Mộ Dung Húc, hẳn liền duỗi tay bóc lớp dịch dung trên mặt , trong ánh mắt khiếp sợ của Thẩm Bích Thấm, một gương mặt dung nhan tuyệt thế xuất hiện ở trước mặt Thẩm Bích Thấm.

Gương mặt này mang theo một tia kiều diễm, tăng một phần sẽ giống nữ nhân, giảm một phần thì sẽ nhạt nhẽo, mi rồng mắt phượng, mũi cao môi đỏ, tỉnh xảo vô song, tuy tỉnh xảo nhưng đường cong khuôn mặt lại hơi cứng rắn, cũng kh làm giảm nam sự lăng nhiên kiên nghị nên của nam tử.

Đây là một dung nhan cực kỳ hoàn mỹ, chỉ sợ những từ miêu tả đẹp nhất trên thế gian này cũng kh thể mô tả hết vẻ đẹp được Chúa sáng thế thiên vị này!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...