Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 789:
Trên mặt Diêm Phan đầy vẻ đắc ý: "Đến lúc đó Thẩm Thủ Lễ dùng d nghĩa nghị hòa mở cửa cho bọn tiến vào, toàn bộ quân đội của Nam Minh này cũng chỉ một số ít của Ngự Thiên Quân, ngoài ra tất cả còn lại cũng chỉ là bột nhão, chỉ trong m ngày Đóa Nhan thể đến kinh thành ngay."
"Tốt! Vậy chúng ta cứ chờ đợi tin tốt." Diêm Tùng hài lòng, gật đầu, tiếp tục hỏi: "Còn tình hình ở hoàng cung thế nào ?"
"Đầu đã được bố trí xong xuôi, bên cạnh cẩu hoàng đế kia ngoại trừ Mâu Bân và mười tâm phúc Cẩm Y Vệ của ra, những vị trí còn lại đều đã được đổi thành của chúng ta." Diêm Phan vừa cười vừa nói: "Đúng , còn tên đại phu yếu đuối Lý Ngôn S kia, nói thật thì y thuật của kh tệ, cẩu hoàng đế còn thể gắng gượng đến giờ phút này, trái lại đúng là đã giúp đỡ chúng ta lớn."
"Lý Ngôn S này đúng là một nhân tài, chẳng qua hiện nay đang là thời kỳ nhạy cảm mà và Thẩm Bích Thấm qua lại với nhau nên kh được để ra khỏi cửa cung."
Diêm Tùng kh quá để ý đến chuyện này, ta chỉ căn dặn: "Tránh phiền phức về sau."
"Vâng. Phụ thân yên tâm." Diêm Phan nghiêm túc nhận lệnh. Bây giờ đang là thời ểm then chốt nên ta cũng kh dám phớt lờ.
Nhưng Diêm Tùng bên này suy nghĩ mỹ mãn mà lại kh hề hay biết kế hoạch của ta đã bị m Mộ Dung Húc biết rõ từ trước.
Thẩm Thủ Lễ mới vừa đến Hỷ Phong khẩu chuẩn bị truyền ý chỉ giả thì Mộ Dung Húc đã ra lệnh bắt giam tại chỗ. Còn về phần quân đội muốn đ.á.n.h lén Hỷ Phong khẩu, những lô cốt ở biên cảnh kia kh ăn chay, chẳng qua đây chỉ là một trăm tiểu đội, tất cả đều bị ngăn chặn ngay tại chỗ, căn bản kh mảy may vào được.
Sơn Hải quan, chiến trường chính.
Trên tường thành, Mộ Dung Húc và các tâm phúc của đang ở trên cao xuống, ở phương xa tiếng vó ngựa vang vọng một vùng đất trời hất tung cát bụi mà cấp tốc đến gần, tiếng binh khí giao nhau, tiếng hò hét, tiếng gào thét, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang vọng khắp thảo nguyên. "Tướng quân, thế c của kẻ địch mạnh!"
Long Nhất đứng bên cạnh Mộ Dung Húc, mắt vẫn chăm chú vào vị trí quân địch đang c thành một cách ên cuồng: "Chỉ m ngày ngắn ngủi đã đ.á.n.h hạ được lô cốt tuyến đầu của chúng ta, bây giờ sắp đ.á.n.h vào Đổng Gia khẩu"
"Ừm. Truyền lệnh xuống, mở chiến xa trận, kh để cho ky binh phá hủy trận hình của ta." Vẻ mặt của Mộ Dung Húc vẫn kh gì thay đổi, ềm nhiên ra lệnh.
"Vâng!"
Nghe vậy Long Thập Nhị lớn tiếng nhận lệnh, hẳn lập tức truyền lệnh xuống.
Trong thoáng chốc, cờ lại phất lên, tiếng trống liên hồi chấn động trời đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lam-giau-cuoc-song-dien-vien-cua-nong-nu/chuong-789.html.]
Nhận được mệnh lệnh, chiến xa phòng tuyến bên dưới lập tức được đẩy ra, đội hình của chiến xa đã sẵn sàng, ở phía sau bộ binh chủ lực lập tức vào vị trí, mà bộ binh chủ lực ở hai bên cánh cũng chính là đội ngĩi của ky binh.
"Đáng c.h.ế.t! Quân Nam Minh gian trá lại đến một đợt!"
th chiến xa kiên cố ngăn cản trước mặt, Đổng Trường Yểm từng chứng kiến uy lực của chiến xa trận nên sắc mặt của hẳn ta lập tức sa sầm, vô cùng phiền muộn: "Chiến xa này cực kỳ kiên cố, một khi ky binh của chúng ta đ.á.n.h đến đều nhận l kết cục thịt nát xương tan, tuyệt đối kh thể liều."
"Vậy chỉ thể vòng qua ?" Nghe vậy Đổng Trường Đồ đứng cạnh ta cau chặt mày rậm, đôi con ngươi sắc bén như của chim ưng chằm chằm vào những chiến xa ở cách xa đó.
"Đi vòng qua cũng cực kỳ khó khăn, bên trong chiến xa kia còn được thiết kế đạn pháo và binh lính, chỉ cần kh phá hủy được chiến xa, một khi qua, bọn chúng sẽ lập tức áp dụng c kích." Nhưng vào lúc này Đổng Hốt Lực lại lắc đầu.
Lần trước ta đ.á.n.h lén Hỷ Phong khẩu và nhận l thua thiệt vì chiến xa trận này mới thất bại t.h.ả.m hại như vậy, thậm chí suýt nữa đã kh thể chạy trở về, nhớ lại cảnh tượng ngày đó trong lòng ta vẫn còn sợ hãi.
"Vậy bây giờ làm thế nào?"
Nghe vậy Đổng Trường Đồ cũng ngây ngẩn cả : "Tiến c kh được, vòng cũng kh được thì làm chúng ta thể đ.á.n.h hạ được cửa khẩu này?"
Trong thoáng chốc, một đám binh lính Thát T.ử đứng chiến xa trận cách một dặm mà kh dám tùy tiện đến gần.
"Tướng quân, bọn Thát T.ử đã dừng lại ."
Triệu Đại Hà mỉm cười nói: "Những pháo đài đó kh ăn chay, sau một trận bị trùng kích, nhuệ khí của Thát T.ử đã giảm kh ít, bây giờ còn gặp chiến xa trận thế này, sợ là kh dám đến gần."
"Kh dám là tốt nhất."
Nghe vậy, trong mắt Mộ Dung Húc hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Nếu bọn lui binh ngay lúc này thì bình an vô sự, nếu còn dám tiếp tục bước lên thì hôm nay bọn chỉ đến mà kh thể quay về ."
"Tướng quân, thật ra thuộc hạ càng hy vọng bọn chúng tán c." Long Thập Nhị nóng lòng nói.
"Đừng ở đây ngại thiên hạ chưa đủ loạn, cho dù đại tg chăng nữa nhưng chỉ cần chiến tr thì sẽ đổ máu, mà mạng của những binh lính đó kh trò đùa." Nghe vậy Long Ngũ tức giận vỗ lên đầu Long Thập Nhị nói.
"Ta hy vọng như vậy, chẳng cũng chỉ vì muốn một lần vất vả suốt đời nhàn hạ thôi ? Nếu lần này chúng ta thể đả kích bọn chúng thì sau này Thát T.ử lòng dạ muốn tái khởi cũng suy nghĩ kỹ trọng lượng của bản thân, kh ?" Long Thập Nhị ôm đầu, trên mặt hiện vẻ kh phục nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.