Làm Giàu: Cuộc Sống Điền Viên Của Nông Nữ
Chương 96:
Thẩm Bích Thấm sờ sờ cái bụng ăn dở của , sau đó đặt đũa xuống, bưng chén 'c cá Tống tẩu húp một nửa.
'C cá Tống tẩu' làm ngon, nước c màu vàng óng, ngọt th, vừa miệng, thoang thoảng mùi riêu cua đọng lại †rong miệng.
C cá Tống tẩu vị giống c cua, còn được gọi là "C cua tái”, cũng là món ăn nổi tiếng ở Hàng Châu.
"Chỉ cần ngươi thể làm ra món ăn bổn thiếu gia chưa bao giờ ăn, ngươi muốn cái gì bổn thiếu gia đều đáp ứng ngươi, nhưn, món ăn đó yêu cầu thể so sánh với những món ăn nổi tiếng."
Quý Hiên Dật nhướng mày Thẩm Bích Thấm nói.
"Đó là tất nhiên, tuy nhiên nguyên liệu làm vẫn chưa mọc ra, cần đợi thêm hai tháng nữa mới được."
Thẩm Bích Thấm một hơi uống hết nửa chén c cá, hít một hơi lại cầm đũa lên, . tham gia vào vòng chiến đấu tiếp theo với các món ăn trên bàn.
"Còn đợi hai tháng?"
Quý Hiên Dật nghiêng đến trước mặt Thẩm Bích Thấm, khép quạt xếp lại, l tay chống cằm Thẩm Bích Thấm nói/'Ngươi kh là tìm kế hoãn binh chứ?"
Nha đầu này th minh tinh quái, vạn nhất đến lúc đó nàng kh nhận thì làm bây giờ, đã bị nàng gợi lên hứng thú .
"Ngài chính là Tam gia, ta chỉ là một tiểu nha đầu nhà n, cho ta mười lá gan cũng kh dám lừa ngài" Thẩm Bích Thấm vùi đầu ra sức ăn, cũng kh ngẩng đầu lên nói.
Tuy rằng Thẩm Bích Thấm nói êm tai, nhưng th thái độ này của Thẩm Bích Thấm, Quý Hiên Dật cực kỳ hoài nghỉ nàng tính chân thật trong lời nói của nàng.
Vì thế kh nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt đào hoa chằm chằm Thẩm Bích Thấm.
"Khụ, chúng ta đ.á.n.h cược , được kh?" Thẩm Bích Thấm thật sự bị đến chịu kh nổi, chỉ thể dừng ăn, bất đắc dĩ nói.
"Được!" Thẩm Bích Thấm vừa nói ra lời này, Quý Hiên Dật gõ nhẹ chiếc quạt xếp trong lòng bàn tay, giải quyết dứt khoát.
Trong phòng tủ sách, bên trên gi và bút mực đầy đủ hết, nh chóng viết một biên bản đ.á.n.h cược.
th chữ của Quý Hiên Dật, ánh mắt Thẩm Bích Thấm sáng ngời, đ.á.n.h cược viết thành văn bản, nét bút bay bổng như mây, nhẹ như chim sáo, trong nét bút †ẩu long xà lộ ra một sự tiêu sái phong lưu.
Đều nói chữ viết giống như , Quý Hiên Dật đã thể hiện hoàn mỹ ều này.
Trong lòng âm thầm tán thưởng, kh hổ là xuất thân d môn thế gia, tuổi còn trẻ đã tài nghệ thư pháp như vậy, thật sự là thiên chất bất phàm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lam-giau-cuoc-song-dien-vien-cua-nong-nu/chuong-96.html.]
"Tiểu nha đầu, ký tên , ngươi hẳn là sẽ kh lùi bước, đúng kh?"
th Thẩm Bích Thấm biết chữ, đôi mắt của Quý Hiên Dật kh chút lưu tình lại híp lại, đưa cây bút l dài trong tay cho Thẩm Bích Cầm.
nói kh viết tên, mà là ký tên!
Thẩm Bích Thấm kh dùng tiếp bút của Quý Hiên Dật, mà đưa tay l một cây bút chữ nhỏ th thường từ giá bút, sau khi mực thấm vào nước, mới dùng trâm hoa ký tên của thật nhỏ ở phía trên.
Kiếp trước nàng là nghiên cứu sinh khoa lịch sử, nàng yêu thích nhất những thú vui tao nhã thể vun đắp tâm hồn như khiêu vũ, viết lách, hơn nữa từ khi bắt đầu học đại học nàng đã luôn kiên trì kh ngừng.
Bởi vậy chữ của nàng tuy kh so được với bậc thầy thư pháp, nhưng cũng coi như được nghênh ngang vào nhà. ...
Ký tên xong, m Quý Hiên Dật tiến lên để xem, tất cả đều bị chữ của Thẩm Bích Thấm hấp dẫn, trong mắt tràn đầy kinh diễm! Nếu vừa mọi kinh ngạc với kiến thức ẩm thực của Thẩm Bích 'Thấm, vậy hiện giờ chính là chấn kinh !
Nét chữ trước mắt cao và mỹ lệ, gây và mịn màng, tuấn mỹ mà tú lệ, sự quyến rũ độc nhất của nữ t.ử hiện ra sống động trên mặt gi.
Bọn họ đều kh bình thường, liếc mắt một cái liền ra chữ nhỏ trâm hoa của Thẩm Bích Thấm đã là một thành c lớn, quan trọng nhất chính là loại chữ này bọn họ còn chưa bao giờ th qual
Chữ nhỏ như đơn giản, kỳ thật nó là bài kiểm tra kỹ năng nhất, nó kh là thứ thể thành c trong một ngày, chứ đừng nói đến việc tự tạo ra một trường phái riêng, sáng tạo ra ph chữ mới, đây là loại tài năng tuyệt vời như thế nào!
th dáng vẻ khiếp sợ của mọi , Thẩm Bích Thấm chút hối hận, nàng đã biểu hiện quá tay kh, nhưng sau này nàng nhất định sẽ gặp những chuyện này, nghĩ đến đây, tâm trí Thẩm Bích Thấm thả lỏng.
"Thấm nha đầu, đáng tiếc ngươi lại kh là một nam nhân." Vẻ mặt của Quý Đại c t.ử tràn đầy tiếc nuối về phía Thẩm Bích Thấm.
"Quý thúc, nữ t.ử cũng hạnh phúc riêng khi được làm nữ tử, thúc nói như vậy là đang coi thường Thấm Nhi ?" Thẩm Bích Thấm bĩu môi kh vui nói.
"Ha ha ha ha, cháu mới 9 tuổi đã thành tựu thư pháp như vậy, Quý thúc dám coi thường cháu chứ, thúc chỉ cảm th cháu th minh như vậy, nếu là nam nhân thì nhất định là một nhân tài hiếm , như vậy thì thể cống hiến cho nước nhà, mang lại hạnh phúc cho bá tánh."
Quý Đại c t.ử bị dáng vẻ trẻ con của Thẩm Bích Thấm chọc cười.
"Cháu viết những chữ này tốt đến vậy ?" Thẩm Bích Thấm giả vờ ngây thơ kh hiểu hỏi.
"Ha ha ha, lợi hại, kh chỉ là lợi hại thôi đâu, Quý thúc cũng thở dài nói kh sánh được."
Những lời này của Thẩm Bích Thấm cũng làm dịu sự kích động của Quý Đại c tử.
Trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ, cho nên con bé cũng kh biết năng lực của kinh đến mức nào, chuyện này nếu chuyền ra ngoài nhất định sẽ khiến trong thiên hạ chấn động, hơn nữa thể chữ này nhất định sẽ được tất cả nữ t.ử trong thiên hạ yêu thích.
Chỉ là nha đầu này th minh như vậy, hẳn chờ mong, nha đầu này sẽ còn mang đến cho những bất ngờ gì trong tương lai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.