Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim

Chương 112:

Chương trước Chương sau

cũng là chuyên ngành giám định văn vật, cô rõ giám định gia muốn xem ở góc độ nào.

Hai đứng gần nhau.

Khi Trần Kim Việt hướng dẫn ta, vô thức đặt tay lên.

Đầu ngón tay ấm áp mềm mại như như kh chạm vào mu bàn tay , Chu Dật Xuyên cánh tay cứng đờ, cúi đầu cô gái thấp hơn một cái đầu bên cạnh.

Môi đỏ hé mở, l mày và ánh mắt nghiêm túc, hàng mi dài khẽ rung động như đôi cánh.

Kh giống những cô gái trước đây tìm mọi cách tiếp cận , toàn thân nồng nặc mùi nước hoa cao cấp đến mức như bị ướp vào , trên cô lại thoang thoảng mùi hương hoa cam.

Kh hiểu , khiến ta thoáng ngẩn

“Được , cứ thế này, bấm một cái.” Trần Kim Việt khẽ nhắc nhở.

Chu Dật Xuyên thu hồi ánh mắt, ngón cái nh chóng bấm nút chụp, đưa ện thoại cho cô: “Mặt sau và mặt bên cũng chụp, cả món kia nữa, chụp chung luôn.”

Trần Kim Việt nhất thời kh nói nên lời: “ chiếu sáng hộ thôi, hơn nữa theo lý thì những thứ này kh được phép chụp ảnh.”

Chu Dật Xuyên nhướng mày, khẽ nói: “Cô nhân viên của cô trước đây từng thực tập ở cửa hàng của Trương Huy.”

Một câu nói cụt lủn như vậy khiến Trần Kim Việt đành chịu số phận mà nhận l ện thoại.

Cô nhượng bộ nhưng vẫn nghiêm túc nhắc nhở.

cũng kh cố tình nghe ngóng, chủ yếu là cảm ơn vừa đã giúp nói chuyện.”

“Vậy kh kể nữa nhé?”

“…”

Trần Kim Việt im lặng một lát, “Kể , dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”

Khóe môi Chu Dật Xuyên bất giác nhếch lên, tiếp tục kể về những chiêu trò ‘khó chịu’ của Trương Huy từ việc lừa mua đến lừa nhân viên của chính .

Đại khái là, bản thân ta thực ra cũng là ‘nửa đường bỏ ngang’.

So với nhiều nhà sưu tầm lão luyện đã chơi đồ cổ m đời, kinh nghiệm của ta quá ít ỏi, cũng thường xuyên bị lừa.

Trong giới đồ cổ, việc nhầm đồ trả ‘học phí’ là phổ biến, đa số bình thường sẽ kh đổ việc làm ăn lên khác, để khác giúp gánh chịu tổn thất.

Nhưng Trương Huy thì kh, ta thường xuyên lừa những khách lẻ.

Đặt những món đồ thật đắt tiền lẫn vào một đống đồ vô giá trị, dùng một vài sự trùng hợp hoặc ngẫu nhiên, khiến đối phương làm vỡ đồ cổ của .

Sau đó ta hét giá trên trời, bắt ta bồi thường.

Nếu kh đồng ý ta sẽ rút ra hóa đơn mua hàng để chứng minh hàng hóa của là thật.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tuy giá cả cao hơn giá thị trường, nhưng đó là bao gồm giá trị tinh thần của ta, phần dư ra coi như bồi thường tổn thất tinh thần của ta…

“Dư Giai Ninh đã làm vỡ đồ của ta, nên bị ta lừa đảo?” Trần Kim Việt hiểu ngay.

Chu Dật Xuyên gật đầu: “Những thủ đoạn bẩn thỉu này của ta, cả con phố ai cũng biết. Ông Tiền chút quan hệ với cô bé đó, đã đến nói giúp, hy vọng ta nể tình ta mới tốt nghiệp, kh con mồi béo bở mà giơ cao đánh khẽ. Kết quả lại chọc đúng chỗ đau của ta, ta cứ khăng khăng đồ đó là vật phẩm sưu tầm của , còn đòi bồi thường thêm ba phần trăm tổn thất tinh thần.”

May mắn là ều kiện gia đình của Dư Giai Ninh khá tốt, gia đình đã giúp cô bù đắp khoản lỗ đó.

Nhưng chuyện này đã gây ra một bóng ma tâm lý nghiêm trọng cho một mới ra trường, khiến cô thất vọng về cả ngành.

Định chuyển nghề.

Trần Kim Việt trầm ngâm nói: “ th Dư Giai Ninh chỉ căm ghét hành vi trà trộn hàng thật giả mà thôi, Tiền kh nói cho cô biết, việc Trương tiền án lừa đảo, là cố tình lừa cô ?”

“Dù cũng là cô bé còn nhỏ, chưa từng trải sự đời, những hành vi ghê tởm hơn như vậy, Tiền giấu được thì cứ giấu .”

“…”

Trần Kim Việt cảm th chút lý, nhưng lại th gì đó kh đúng.

Cô cũng coi như chân ướt chân ráo mà? ta lại trực tiếp nói cho cô biết?

Mải mê chụp ảnh, trong lòng nghĩ gì thì miệng cô kh khóa mà cứ lẩm bẩm nói ra.

Chu Dật Xuyên thản nhiên: “Cô thể giống cô được? Con gái cưng của nhà họ Dư, từ nhỏ đã được nâng niu mà lớn lên.”

Trần Kim Việt đang cầm một chiếc hộp đựng hương bằng sơn mài tinh xảo để chụp ảnh, nghe vậy động tác khựng lại, khẽ trả lời: “Cũng đúng ha.”

Cô từ khi sinh ra đã chứng kiến quá nhiều cái ác của lòng , cũng kh thiếu chuyện này nữa.

Kh khí chìm vào yên lặng.

Chu Dật Xuyên cô gái đang cúi mắt, kh rõ cảm xúc bên cạnh, đôi môi mỏng bất giác mím lại.

“Ý là, môi trường trưởng thành của mỗi khác nhau, khả năng chấp nhận cũng khác nhau. Cô rõ sự thật là chuyện tốt, sau này giao tiếp mới thể đối phó tốt hơn.” ta lần đầu tiên giải thích.

Trần Kim Việt giọng nhàn nhạt: “ biết, cảm ơn.”

Chu Dật Xuyên khẽ cau mày, “…”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cỗ bứt rứt khó hiểu.

ta hé miệng, còn muốn nói thêm gì đó, Trần Kim Việt đã đưa ện thoại trả lại cho ta.

“Đã chụp xong hết , xem thử ? Nếu vẫn kh được thì quay video vậy.”

Tầng hai yên tĩnh, những vị khách VIP tôn quý vẫn đang thảnh thơi chụp ảnh trò chuyện.

Tầng một thì khác hẳn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...