Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 18:
“Cái đồ phá của! chổi! Mày định hại c.h.ế.t nhà họ Trần, khiến nhà họ Trần tan cửa nát nhà !” Bà nội kh kìm được nữa, tuôn ra những lời chửi rủa thậm tệ.
Cũng giống như mọi khi, giở trò ăn vạ, lăn lộn và kh biết xấu hổ.
Ông nội cũng sắc mặt tối sầm.
Nhưng hiểu luật hơn những khác, biết những gì luật sư Thường nói là sự thật.
Cho dù kiện tụng, bọn họ cũng kh nhiều cơ hội tg.
Con dâu út nói kh sai, đồ phá của thì kh nên đọc nhiều sách như vậy, bây giờ lại làm trời làm đất, gây cho phiền phức lớn thế.
Trong lòng bực bội, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ gia trưởng đầy đủ, “Thôi được ! Im miệng!”
Ông quát ngừng bà nội, mới đau lòng trách mắng Trần Kim Việt, “Con cũng thật là kh hiểu chuyện! Vay tiền mà kh bàn bạc với chúng ta, lại tự tiện phát lương! Khoản vay nặng lãi kia mới là quan trọng nhất…”
“Tiền vay nặng lãi kh là đang ở trong tay Trần Kiệt ? Ông bảo ta l ra mà trả !”
“…”
Ông lão lập tức nghẹn lời.
Một lúc lâu sau, mới đau khổ khuyên nhủ, “Chiêu… Kim Việt à, chúng ta đều là một nhà, hà tất làm ầm ĩ đến mức ra tòa chứ? Con cũng kh sợ ta chê cười chúng ta !”
Luật sư Thường cong khóe môi, cảm th khá buồn cười.
Nhưng kh cười Trần Kim Việt vì cô đòi c bằng cho , mà là cười đám thân như ma cà rồng, tàn dư phong kiến này.
Đến nước này mà còn muốn dùng tình cảm để chiêu trò ?
Ông biết rõ thân chủ của là lý trí, kh thể bị tình thân ràng buộc…
Thế nhưng quay đầu lại phát hiện, Trần Kim Việt lại mím môi im lặng, dường như thật sự đang cân nhắc ều này.
Luật sư Thường, “???”
“Hồi xưa, chuyện bố mẹ con cho con học đại học hơi bốc đồng một chút, khiến con chịu khổ, nhưng họ cũng là vì muốn tốt cho con mà! Hơn nữa, bây giờ họ đã mất , con còn muốn ôm hận, để họ c.h.ế.t kh nhắm mắt ?”
Ông nội th vẻ mặt Trần Kim Việt chút lung lay, tiếp tục nói, “Hiện giờ gặp khó khăn này, chúng ta đều đang cố gắng! Con xem đống đồ cổ giá trị trong nhà, chẳng đã cho con hết ?”
Trần Kim Việt nghe lời này, cuối cùng cũng lên tiếng, “Ông chắc c là cho cháu hết ?”
Ông nội kh chút nghĩ ngợi, “Đương nhiên! Bố con làm việc phần thiếu suy nghĩ, là gia trưởng, nhất định sẽ sửa chữa! Đồ cổ toàn bộ là của con, nhà máy cũng là của con!”
Luật sư Thường bất giác nhíu mày, về phía Trần Kim Việt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thái độ của lão thể hiện rõ ràng, cô nhận đồ cổ thì chấp nhận nợ nần.
Nghĩ đến trước khi đến đây, cô đã nhờ soạn thảo hai bản thỏa thuận kia…
“Nói miệng kh bằng chứng, ký thỏa thuận .”
Quả nhiên, mục đích của cô là ở đây.
Luật sư Thường kh nói nhiều, thuận thế l tài liệu từ trong cặp ra.
Ông nội kh vội xem tài liệu, chỉ dò xét Trần Kim Việt, “Con ước tính đống đồ cổ đó đáng giá bao nhiêu tiền?”
Con r c.h.ế.t tiệt này kh học chuyên ngành này ? Thật giả làm mà kh ra?
Hay là, đống đồ đó thật sự giá trị?
“Cháu học chưa tới nơi tới chốn, đối với những thứ thuộc thời kỳ chưa biết thì kh thể ước tính chính xác, đợi hai hôm nữa gặp thầy mới biết.” Trần Kim Việt nghiêm túc nói.
Ông nội nửa tin nửa ngờ, “Thời đại chưa biết? Con kh thể ước tính được ?”
“M ký thỏa thuận, sẽ th qua các mối quan hệ của để xử lý những thứ đó. Nếu kh ký, trả lại đồ cho m , cũng kh nhất thiết quyền thừa kế này.”
Trần Kim Việt mất kiên nhẫn, “M lừa gạt cũng kh một hai lần , nếu vẫn kh hài lòng, chúng ta cứ ra tòa!”
Ông nội nghe vậy, cũng kh dám hỏi thêm, trực tiếp cầm l bản thỏa thuận đó, cẩn thận lật xem.
Đó là hai bản thỏa thuận.
Một bản là tự nguyện tặng cho, trao toàn bộ đồ cổ mà nhà họ Trần cất giữ vô ều kiện cho cô.
Một bản là tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế nhà máy, sau này nhà máy dù lỗ hay lãi cũng kh liên quan gì đến những đã chủ động từ bỏ quyền thừa kế.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ông nội xem xong, gương mặt già nua lộ vẻ kinh ngạc và kh vui.
“Con muốn một độc chiếm nhà máy, làm lại từ đầu mà cũng kh quản chúng ta ?”
“Chưa nói đến việc nhà máy này sau này kiếm được tiền hay kh,” Trần Kim Việt nói như đang châm chọc, “Đây kh là ều bà nội vẫn thường nói ? Đồ phá của thì kh thể tr cậy được!”
Bà nội ở nhà là kh chủ kiến, việc lớn vô ều kiện nghe theo nội, nhưng vào thời ểm quan trọng cũng thể đóng vai trò hỗ trợ.
Lúc này vừa th phản ứng của nội, liền biết chuyện kh lợi cho bọn họ, thế là lập tức khóc lóc om sòm.
“Tạo nghiệp quá ! Nhà họ Trần đúng là xui xẻo tám đời, lại sinh ra cái thứ đòi nợ như mày! Vất vả nuôi mày thành sinh viên đại học, sau này mày lại kh thèm quan tâm đến chúng ta…”
“Nếu đống đồ cổ đó mà thể trả hết nợ, bố mẹ đã kh tự sát!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.