Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 30:
Nén lại tâm trạng d.a.o động, cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, "Ông xem những món khác trước ạ."
Xem xong cô sẽ cân nhắc, phương án xử lý cặp bình hoa này.
Tiền lão càng tin chắc cô chiếc còn lại, lập tức vui ra mặt, "Được được được, xem xong nói!"
Bốn chiếc bát còn lại thì khá bình thường, kiểu dáng kh đặc biệt, kỹ thuật kh phức tạp, chỉ đơn giản là đẹp.
Cộng lại ước tính chỉ tám mươi vạn tệ.
Hai chiếc trâm cài tóc, một chiếc Tiền lão ngắm nghía kỹ hơn một chút.
Đó là loại hoa văn kép chạm khảm, chế tác tinh xảo, tỉ mỉ kh một chút sai sót, hoa văn bảo tướng vươn lên, ở giữa còn khảm một viên đá quý màu đỏ.
Định giá một triệu tám trăm ngàn tệ.
Hai chiếc còn lại là một cặp, trâm cài tóc hình hoa bằng vàng, định giá một triệu rưỡi.
Vòng ngọc chất liệu ngọc vàng, ấm áp sáng bóng, hình vòng dẹt, mặt ngoài vòng kh hoa văn, định giá một triệu một trăm ngàn tệ.
Trần Kim Việt nhẩm tính trong lòng, nếu chỉ m món đồ này, cộng lại hơn tám triệu tệ.
Nhưng nếu l ra chiếc bình hoa còn lại, một đôi sẽ là chín triệu tệ ...
"Tiểu Việt à! M món đồ đôi cặp này, nhất định xuất hiện cùng nhau thì giá trị mới cao hơn! Con giữ lại một chiếc, dẫn đến cả hai chiếc đều kh bán được giá tốt, kh đáng chút nào..."
"Chiếc bình hoa này l, năm triệu tệ."
Một giọng nói lạnh lùng, lười biếng vang lên, cắt ngang lời khuyên của Tiền lão.
Tiền lão đột ngột quay đầu đó, "???"
Mải mê xem đồ vật, suýt quên mất còn tên này đang rình mò.
"Chu thiếu! chặn ngang giữa chừng thế này kh là bất lịch sự ? Hơn nữa, lại kh hiểu gì về đồ cổ..."
" đúng là kh hiểu, nhưng hiểu mà. Đồ vật đã ưng thì kh thể sai được, đằng nào sau khi qua tay , giá còn tăng lên một phen, chi bằng trực tiếp mang từ chỗ cô Trần luôn, còn đỡ cho mang về nữa chứ."
"..."
Khóe miệng Tiền lão giật giật vì tức giận.
Cái thằng r con này, cướp đồ còn nói ra vẻ đường đường chính chính.
Chu Dật Xuyên tiếp tục, "Ông cũng biết đ, nội tháng sau sinh nhật, m ngày nay vẫn luôn giúp tìm kiếm đồ tốt."
--- Chương 19 một kế hoạch táo bạo
"Đó là chuyện của !" Tiền lão kh thèm giữ thể diện nữa, "Chiếc bình hoa này là trúng trước, trả sáu triệu tệ!"
Chu Dật Xuyên khẽ nhướng mày, "Ba triệu tệ trực tiếp tăng gấp đôi? Ông kh sợ lỗ vốn ?"
Tiền lão trừng mắt, " những thứ thể gặp nhưng kh thể cầu, há thể dùng giá cả để đo lường? kh hiểu thì đừng mà xen vào!"
Chu Dật Xuyên cười cười, đúng là kh hiểu.
Nhưng là thương nhân.
Mua bán kh là trả giá ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
dám chắc, lão già này lần đầu định giá tuyệt đối là quá thận trọng.
Cũng chỉ lừa được cô sinh viên này thôi...
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiền lão th ta im lặng, tưởng rằng ta cuối cùng cũng chút lương tâm, cũng kh thèm bận tâm đến việc khuyên nhủ về chiếc bình hoa còn lại nữa, nh chóng chuyển tiền qua.
Cầm tiền trong tay mới là an toàn nhất.
M món đồ tổng cộng hơn mười triệu tệ, Trần Kim Việt th con số nằm an toàn trong thẻ ngân hàng, vui mừng khôn xiết.
Tiền lão cẩn thận chuyển đồ lên xe của , vẫn kh chịu bỏ cuộc mà khuyên nhủ Trần Kim Việt.
Bình hoa đôi mà bán lẻ thật sự kh đáng, lần sau vẫn nên ưu tiên chỗ .
Nếu kh kh tin mang ra so sánh, sẽ kh ai thể đưa ra mức giá như .
"Chiếc còn lại vẫn trả sáu triệu tệ chứ?" Trần Kim Việt thuận thế hỏi.
Tiền lão như nghẹn tim một cái, sau đó nghiến răng, "Đúng! Cũng sáu triệu tệ!"
Sáu triệu tệ cơ đ!
Tiền lão nói ra mà th xót xa.
Ông dám khẳng định, trong ngành kh ai trả giá cao hơn .
Đương nhiên, trừ của nhà họ Chu ở Kinh Thành.
Nghĩ đến đây, bất mãn trừng mắt Chu Dật Xuyên một cái.
Chẳng hiểu cái quái gì, chỉ biết làm tăng giá thị trường.
Tiền lão thu được đồ tốt, nóng lòng trở về khoe khoang với đám bạn già, từ chối lời mời ăn cơm của Trần Kim Việt, vội vàng rời .
Tiễn Tiền lão , Trần Kim Việt quay đầu ân nhân cứu mạng đã giúp kiếm thêm ba triệu tệ.
"Ăn trưa kh? mời!"
Thường Hồng Bác tối qua th cô tâm trạng kh tốt, kh nhắc nhiều đến vụ án của cô.
Hôm nay vốn định dành thời gian nói chuyện chi tiết với cô, nên vui vẻ đồng ý.
Trong phòng riêng.
Chu Dật Xuyên tùy ý ngả lưng ra sau, cô gái trước mặt, hoàn toàn khác biệt so với tối qua, ánh mắt hơi sâu.
Khi biết cô vì muốn độc chiếm quyền thừa kế mà gánh l khoản nợ, vừa kh hiểu vừa khinh thường.
Cứ tưởng cô bị chèn ép lâu ngày, bị tình thân ràng buộc.
Nhưng bây giờ xem ra kh .
Nước cờ "lùi một bước để tiến hai bước" này của cô, chính là để phân rõ r giới.
M khoản nợ kia, trước mặt lô cổ vật này của cô, lẽ chỉ là muối bỏ bể thôi kh?
Hơn nữa, trong tay cô chắc c vẫn còn đồ tốt…
"Nếu nhà cô cứ chần chừ kh ký thỏa thuận thì ?" là mở lời trước, tò mò hơn cả Thường Hồng Bác về cách cô sẽ đối phó tiếp theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.