Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 352:
Nguyên văn lời cô ta được trả lại, Ôn Viện lập tức nghẹn lời.
Khuôn mặt đầy vết thương gần như méo mó, đôi mắt như chứa đầy dao.
“Đến lúc đó để cảnh sát đến ều tra camera, xem đánh cô kh là được chứ gì?” Nhưng thật trùng hợp, vị trí cô đứng lại là ểm mù của camera.
Trước đó, Dư Giai Ninh vẫn luôn tr cãi với cô ta ở đây là vì e ngại Trần Kim Việt thể đã đánh , dáng vẻ sưng vù của đối phương, dường như ra tay cũng kh nhẹ.
Bây giờ nghe Trần Kim Việt chủ động nói ra, cô cũng kh chần chừ nữa, nhấc ện thoại lên gọi 113.
Ôn Viện nh chóng x lên, muốn giật l ện thoại của Dư Giai Ninh.
Nếu báo cảnh sát, thì căn bản kh thể chịu nổi việc ều tra.
Quản lý cũng nhận ra ều gì đó bất thường, ra hiệu cho bảo vệ kéo cô ta ra.
Ôn Viện bị chặn lại, miệng vẫn kh ngừng cảnh cáo, “Trần Kim Việt! Nếu cô thật sự dám làm như vậy, mẹ sẽ kh tha cho cô đâu, bà ngoại cũng sẽ kh tha cho cô! Cả đời này cô đừng hòng mà sống yên trong giới kinh do!”
Trần Kim Việt “chậc” một tiếng, “Cô đúng là như mọi khi, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng đ. Nếu đã vậy, giúp cô gọi ện báo cho mẹ cô.”
Ôn Viện, “!!!”
…
Nửa giờ sau.
Tại đồn cảnh sát.
Mọi chuyện đã được làm rõ gần hết, camera cũng được kiểm tra, xác định thẻ phòng trong túi Dư Giai Ninh đã bị khác l trộm.
Cũng xác nhận lạ đã đột nhập vào khu suối nước nóng riêng của biệt thự.
Đồn cảnh sát coi trọng vụ việc, lập tức ều tra d tính hai lạ mặt kia.
Đồng thời cũng kiểm tra lịch sử cuộc gọi và giao dịch của Ôn Viện, sự thật gần như đã rõ ràng.
Nhưng kh ngờ, hai vị lão gia bà cả nhà họ Vinh đã đến…
“Ông bà ngoại! Mẹ!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ôn Viện vừa th đến, nước mắt lưng tròng, tủi thân gọi một tiếng.
Hai vị lão gia bà cả nhà họ Vinh vốn dĩ định đến xem Trần Kim Việt trước tiên, nhưng bị gọi một tiếng, theo bản năng quay đầu lại, sau đó ánh mắt cứng đờ.
Lương Sơ Nghi cau chặt mày, “Con làm vậy?”
Trên mặt Ôn Viện vẫn còn hằn vết tát, khóe miệng cũng bị rách, tóc tai bù xù, trên trán sưng một cục to còn rỉ máu.
“Cô ta đánh con!” Cô ta chỉ vào Trần Kim Việt, lập tức tố cáo, “Con cũng kh biết cô ta nổi ên gì, từ phía sau x ra, túm tóc con đập vào tường…”
Cô ta mô tả sống động, nhân tiện thêm mắm thêm muối.
Nói rằng lẽ đã phá hỏng ‘chuyện tốt’ của Trần Kim Việt, làm xáo trộn việc cô gọi nam mẫu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lương Sơ Nghi và hai vị lão gia bà cả nghe xong ngớ .
Họ nhận được ện thoại của Trần Kim Việt đến, nhưng trong ện thoại kh nói gì, chỉ bảo đến đồn cảnh sát.
Họ cứ tưởng Trần Kim Việt gặp chuyện.
Kh ngờ lại liên quan đến Ôn Viện?
Lương Sơ Nghi hiểu tính nết của con gái , dù bây giờ cô ta tr thảm, nhưng cũng kh đến mức như lời cô ta nói, vô duyên vô cớ bị đánh một trận.
“Con nói rõ mọi chuyện đầu đuôi , đừng che giấu, chỉ nói những gì lợi cho .”
“…”
Ôn Viện vừa cũng xem camera giám sát, mọi lời nói dối đều bị vạch trần, đối mặt với cảnh sát nghiêm nghị, trong lòng sợ hãi tột độ.
Cô ta cực kỳ sợ hai kia bị bắt.
Như vậy tội d của cô ta sẽ được xác nhận, nhất định sẽ ngồi tù.
Cô ta kh muốn ngồi tù.
Cô ta từ nhỏ đã được nu chiều, ngay cả khách sạn tệ hơn cũng chưa từng ở, làm thể ngồi tù được?
Cô ta biết nhiều chuyện thể giải quyết bằng tiền bạc và quyền thế, cũng biết mẹ ruột khả năng, chuyện gì cũng thể giúp cô ta dàn xếp.
Nhưng ều đáng sợ nhất, chính là bà kh muốn giúp dàn xếp.
Ví dụ như bây giờ…
Thái độ bình tĩnh và lý trí của Lương Sơ Nghi đã đ.â.m vào trái tim cô ta, khiến một sợi dây trong lòng cô ta đứt phựt, “Mẹ tại kh tin con! Là cô ta đánh con, cô ta đánh con mà! Con bị thương thành ra thế này, cô ta ở đây lành lặn kh là sự thật ? Mẹ rốt cuộc là mẹ của con kh? mẹ lại nhẫn tâm với con như vậy chứ huhuhu…”
Cô ta khóc lóc đau khổ và tuyệt vọng, hốc mắt sưng đỏ, vết sưng trên mặt cũng rõ ràng hơn, tr thật đáng thương.
Rốt cuộc cũng là con gái , Lương Sơ Nghi vẫn mềm lòng một lát, giọng nói cũng dịu .
“Mẹ kh kh tin con, chỉ là con với Kim Việt lại ở cùng nhau? Giữa hai đứa còn xảy ra chuyện gì? Con luôn kể mẹ nghe đầu đuôi ngọn ngành, để mẹ biết rõ chứ.”
Câu cuối cùng ‘để mẹ biết rõ’, Ôn Viện hiểu , mẹ cô ta quả nhiên sẽ kh bỏ rơi cô ta.
Cô ta hiểu, những xung qu cũng đều hiểu.
Trần Kim Việt khẽ liếc cô ta một cái, ánh mắt bình tĩnh và lạnh lùng.
Và viên cảnh sát trực ban bên cạnh, lặng lẽ ra ngoài gọi ện cho cục trưởng…
--- Chương 222 ---
Cần làm gì thì cứ làm
Lần trước Trần Kim Việt đến đồn cảnh sát là do Lạc đích thân bảo lãnh.
Hơn nữa, đối phương còn ngầm nhắc nhở, đây là được cấp trên căn dặn đặc biệt quan tâm.
Sự an toàn cá nhân của cô được đặt lên hàng đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.