Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 386:
Hơn nữa cái này còn khác với xe, cái này thể thu hoạch lương thực.
Trần Kim Việt nghe vậy, nghĩ rằng khách hàng hứng thú như vậy, chớp mắt một cái đột nhiên nói, “Vậy mai mốt tặng một chiếc xe nhé?”
Khương Kỳ An đột ngột ngẩng đầu cô, “!!!”
Trần Kim Việt vừa hỏi xong liền thu lại ý nghĩ, “Nhưng bên cũng kh ều kiện để lái.”
“ thể mà, thể nghĩ cách!”
“...”
Thì ra từ xưa đến nay, đàn đều say mê xe cộ đến vậy.
Hoàng tử này cũng kh ngoại lệ.
Lời là cô tự nói ra, hơn nữa đối phương lại mong đợi như vậy, Trần Kim Việt cũng rộng rãi nói, “Được thôi, vậy tặng một chiếc xe việt dã, tặng thêm vài chiếc xe đạp.”
Xe việt dã khả năng thích nghi tốt với đường sá, kh chỉ thể sưu tầm, thỉnh thoảng cũng thể lái.
Còn xe đạp, những nơi thể sử dụng thì nhiều hơn...
“Đa tạ cô Trần!”
--- Chương 243 ---
Tiếng máy gặt ầm ĩ cũng kh át được giọng của
Nửa năm sau chiến loạn, Khương quốc trải qua quãng thời gian khó khăn và nghèo đói nhất.
Kh chỉ họ, các nước chư hầu cũng chẳng khá hơn là bao.
Sau khi trải qua thời tiết cực lạnh.
Lương thực dự trữ vốn đã cực kỳ thiếu thốn.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trong chốc lát, giá lương thực còn đắt hơn vàng, chẳng khác gì thời chiến loạn.
Tang Hòa Uyên trước đây vẫn thuận buồm xuôi gió, kinh do phát đạt, nhưng hiện tại cũng ngày càng sốt ruột, kh ít lần bàn bạc với Khương Kỳ An rằng việc quan trọng nhất là tích trữ lương thực.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, tiền cũng thể kh mua được lương thực.
Đúng lúc ta lần thứ ba vào cung bàn bạc đối sách với Khương Kỳ An, thì th trong cung ta chất đống một lô những thứ lạ lùng...
“Cái gì thế này? Kh nói sắp thu hoạch ? Năm nay thu hoạch rốt cuộc thế nào?”
“Biểu đừng vội, theo đệ.”
“...”
Khương Kỳ An triệu tập Đại Tư N, căn cứ theo hộ tịch, phân phát máy gặt bán tự động xuống, dạy bách tính cách sử dụng.
Và dặn dò nếu hỏi, thì cứ nói là trời phù hộ Khương quốc, ban cho thần vật này.
Còn máy gặt hoàn toàn tự động, ta lại đổi sang một nơi khác để thu hoạch.
Vào đầu năm, ta coi trọng sản xuất lương thực, và cũng đại diện hoàng gia kho một khu đất chuyên trồng lúa nước.
Hiện tại, những cánh đồng lúa trĩu b, khiêm tốn cúi đầu trong ruộng.
Gió thổi qua, tạo thành những làn sóng vàng óng.
Tang Hòa Uyên cảnh tượng này, khóe mắt hơi nóng lên.
ta biết mà!
Biểu đệ của ta nhất định là năng lực!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những hạt giống mang về trước đây, thật sự đã biến thành những hạt lương thực bội thu, năng suất cao gấp m chục lần so với giống cũ của họ!
ta mắt lệ nhòa quay đầu lại, vừa định khoa trương thổi phồng một phen, thì th biểu đệ của , mặc một bộ quan phục nghiêm trang chỉnh tề, kh m tao nhã trèo lên một cỗ máy khổng lồ...
“Điện hạ, đang làm gì vậy?”
ta cất bước muốn tiến lên.
nghe th cỗ máy khổng lồ đó phát ra tiếng ầm ĩ kỳ lạ.
ta đứng sững tại chỗ, kinh hãi kêu lên ‘hộ giá’.
chưa kịp đợi các thị vệ hộ giá xung qu xuất hiện, thì đã th Khương Kỳ An ều khiển cỗ máy lớn đó, ềm nhiên nghiền qua ruộng lúa.
ta lại trợn mắt tròn xoe, “Ngươi ngươi ngươi... lại về phía đó? Cẩn thận, đừng đè nát lương thực...”
Cùng với tiếng kêu kinh ngạc của ta, máy gặt lướt qua, ôm những b lúa nặng trĩu vào lòng, nhả ra những hạt gạo đầy đặn.
Tang Hòa Uyên đứng tại chỗ, há hốc mồm cảnh tượng này.
Một lúc lâu sau, ta tát mạnh vào mặt một cái.
Đau quá!
Kh mơ!
Rốt cuộc đó là cái thứ gì vậy?
thể tự gặt lúa?
Lại còn thể nhận biết chính xác b lúa, và gặt chúng lên ?
Mảnh ruộng lúa lớn này, nếu dùng sức để gặt, mười ngày nửa tháng chưa chắc đã xong.
Nhưng nếu dùng cái cỗ máy lớn này để gặt...
Trong lúc suy nghĩ của ta đang quay cuồng ên cuồng, Khương Kỳ An đã lái máy gặt đến trước mặt ta, hạ cửa sổ xuống, ta chút ghét bỏ, từ trên cao xuống ta.
“Ngươi ồn ào thật đ, tiếng gầm của máy gặt của ta cũng kh át được giọng của ngươi.”
“...”
Tang Hòa Uyên kh hề để ý đến ánh mắt ghét bỏ của ta, mà là mặt mày sáng rỡ chằm chằm ta, “Điện hạ! Cho thần thử xem! Thần muốn thử!”
Khương Kỳ An dễ tính, rộng rãi nhường máy gặt cho ta.
Và cũng giao cả cánh đồng lúa lớn này cho ta.
Năm chiếc máy gặt, bảo ta tìm , thu hoạch cánh đồng lúa này càng sớm càng tốt.
Tang Hòa Uyên cầu còn kh được.
Nh thu hoạch!
Thu hoạch xong thể bán ra ngoài, còn thể tìm nghiên cứu cái cỗ máy lớn này, nghiên cứu xong làm ra được, đó là độc nhất vô nhị a!
Khoảnh khắc đó, ta cảm th trước mắt kh là lúa gạo, mà là vàng óng ánh khắp nơi...
Sản lượng lương thực của Khương quốc năm nay cao.
Kh chỉ dễ dàng giải quyết khủng hoảng lương thực, mà còn đủ cho Khương quốc dự trữ ba năm.
Nếu là trước khi gặp cô Trần, biểu đề xuất giao dịch, Khương Kỳ An sẽ kh do dự.
Nhưng hiện tại, ta đã thay đổi ý định.
ta kh định bán ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.