Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 423:
“Vậy sau này đều cùng nhau đón Tết, Trung thu vui vẻ.”
“Trung thu vui vẻ!”
Bữa tối kết thúc, Trần Kim Việt mở lời: “Em quà muốn tặng .”
Chu Dật Xuyên khựng lại một chút, ánh mắt thoáng lộ vẻ mong đợi.
nghe th đối phương tiếp tục bổ sung.
“Coi như là quà đáp lễ lần trước.”
“Ai cần quà đáp lễ của em chứ?” đàn bĩu môi, hơi kh hài lòng: “Hơn nữa, quà đáp lễ sinh nhật kh nên tặng vào ngày sinh nhật ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bàn tay Trần Kim Việt đưa ra khựng lại: “Kh cần ?”
Chu Dật Xuyên nắm tay cô đưa đến trước mặt, sự tò mò vẫn chiếm ưu thế, xòe lòng bàn tay ra đặt dưới tay cô.
Một chiếc nhẫn kim loại màu đen rơi vào lòng bàn tay .
Kh nhãn hiệu xa xỉ nào, cũng kh bao bì tinh xảo, thậm chí còn chẳng hộp đựng.
Chỉ là mặt nhẫn được thiết kế độc đáo, kiểu dáng đặc biệt, ở giữa khảm một viên đá sapphire to lớn, dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng x thẳm...
Chu Dật Xuyên nghiên cứu kỹ vài giây, Trần Kim Việt với ánh mắt dần nghi ngờ: “Em mua hàng ở cổng trường tiểu học nào vậy? Sẽ kh khái niệm trẻ con gì chứ?”
Trần Kim Việt nghẹn lời, bị nói thế, đột nhiên kh còn tự tin nữa: “Em nói đây thực ra là nhẫn chứa đồ tin kh?”
Chu Dật Xuyên cô bằng ánh mắt ‘em nghĩ tin kh’.
Trần Kim Việt kh giải thích nhiều, chỉ cầm chiếc nhẫn lên, nắm l tay đeo vào ngón trỏ của .
Chu Dật Xuyên cúi đầu cô, cười như kh cười nói đùa.
“Đeo nhầm chứ? Nhẫn kh nên đeo...”
Nói đến giữa chừng, những lời sau của dừng lại.
Biểu cảm cũng cứng đờ trong chốc lát.
Trần Kim Việt ngẩng đầu , kh bỏ qua vẻ mặt kinh ngạc của : “ cảm nhận được kh?”
Chu Dật Xuyên ngẩn chiếc nhẫn, trong lòng chấn động, cuối cùng cũng dẹp bỏ thái độ trêu đùa: “Bây giờ trong đầu thêm một thứ, sẽ kh là tác dụng của chiếc nhẫn này chứ?”
“Tự tin lên, bỏ chữ ‘sẽ kh’ .” Trần Kim Việt khẳng định: “Trong đầu thêm gì?”
Chu Dật Xuyên nghiêm túc cảm nhận một chút: “Một ô trống.”
Trần Kim Việt chút vui mừng, xem ra chiếc nhẫn chứa đồ này khác cũng thể sử dụng.
Cảm giác giống hệt cô.
Cô lại nắm tay , đưa về phía ấm trà bên cạnh, ấm trà ngay lập tức biến mất giữa kh trung.
Tay Chu Dật Xuyên cứng đờ tại chỗ, cảm th tam quan của đã bị làm mới hoàn toàn.
“Cái này...!”
“ thử cảm nhận lại xem, nó nằm trong cái ô nhỏ đó kh?”
“...”
Chu Dật Xuyên phát hiện ra, quả thực nó nằm trong ô đó.
Ánh mắt Trần Kim Việt đầy vẻ khó tin, há miệng, nửa ngày sau mới nặn ra được một câu: “Cái này của em, thật sự là nhẫn chứa đồ ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trần Kim Việt hiếm khi th trên khuôn mặt ngạo mạn bất kham của sự thay đổi mạnh mẽ đến vậy, cô cười hỏi: “Bây giờ còn trẻ con nữa kh?”
Chu Dật Xuyên trịnh trọng rút tay về, ánh mắt chiếc nhẫn thay đổi, giọng nói trở nên thận trọng.
“Thất lễ , mạo phạm .”
“Đây là đồ mới lạ l được từ khách hàng, tặng chơi.”
Thực ra trong cuộc sống hiện thực, thứ này đối với bình thường mà nói, tính ứng dụng kh quá cao.
Cô đưa cho Chu Dật Xuyên, ngoài việc muốn tặng chơi, còn muốn thử xem khác thể sử dụng được kh.
Cô đã thử nghiệm, ở ngoài kh gian vẫn dùng được.
Nhưng cô kh chắc liệu đây chỉ là đặc quyền của riêng cô, hay khác cũng thể.
Thế nhưng kh ngờ, Chu Dật Xuyên ngay lập tức tháo chiếc nhẫn ra: “Kh cần, thứ này quá quý giá, em giữ lại hữu dụng hơn.”
đại khái đã biết.
M thứ đồ của cô biến mất giữa kh trung là chuyện gì.
--- Chương 267 ---
Thế giới mới vượt thời gian
“Em còn mà.”
Trần Kim Việt cũng đeo một chiếc vào ngón tay , kiểu dáng và mẫu mã đều tương tự, chỉ viên đá quý trên mặt nhẫn là màu đỏ.
Cô cười tủm tỉm lắc lắc: “Đồ đôi đ.”
Chu Dật Xuyên: “...”
Cái đồ đôi này đúng là xa xỉ thật đ.
Hơn nữa hoàn toàn kh ngờ, một ngày sẽ nhận được nhẫn do con gái tặng...
Môi mỏng khẽ mím lại, cúi đầu chiếc nhẫn trên tay, giọng nói trầm xuống, nghiêm túc hơn vài phần.
“Cảm ơn em.”
Là cảm ơn món quà của cô.
Cũng là cảm ơn sự tin tưởng của cô.
Trần Kim Việt hơi nghiêng lại gần hơn một chút, đôi mắt đẹp đẽ chăm chú : “Chỉ cảm ơn bằng lời nói thôi ? Kh nói, lời cảm ơn thành ý thì kèm theo lễ vật ?”
Khóe mày đàn khẽ nhếch lên, ngước mắt cô với vẻ thong dong: “Vậy em muốn lễ vật gì?”
Trần Kim Việt nghiêng đầu suy nghĩ một lát, trong ánh mắt mong chờ của đối phương, cô nghiêm túc nói: “Tối nay cơm em nấu, hay là rửa bát !”
Nụ cười của Chu Dật Xuyên dần biến mất: “...”
Tống Thiên Hạc cầm chiếc nhẫn chứa đồ mà con trai đưa.
Giao một phần ba số rau củ cho viện nghiên cứu dược phẩm của nhà họ Tống.
Hai phần ba còn lại, giao cho Liên minh Tinh vực.
Tổng chỉ huy quân khu Liên minh Tinh vực nhận được tin tức, một lần nữa triệu tập các chỉ huy quân khu khác.
Họp.
Trong khoang họp cao cấp đầy tính c nghệ và bí mật.
Chưa có bình luận nào cho chương này.