Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 85:
Khương Kỳ An đưa trà sữa cho ta vốn muốn tạo chút ấn tượng tốt, cũng thể hiện thực lực biên quan của họ, kh ngờ tên này lại ra ngay cơ hội kinh do.
“Ngươi muốn mang về kinh thành bán ?” Khương Kỳ An cũng chút vui mừng.
Tang Hòa Uyên phấn khích lập tức thu lại, “ tiền cũng mạng mà kiếm! Ta đã nghĩ , những gì ngươi nói lần trước, vẫn kh đáng tin cậy…”
ta kh đồng ý với Khương Kỳ An ngay lập tức, làm ăn hiếm khi bốc đồng.
Đặc biệt là khi liên quan đến mạng sống của .
Cực kỳ thận trọng.
Họ thể lừa được lão hoàng đế một lúc, nhưng lừa được cả đời kh?
Theo tiến trình của họ, nh sẽ giành lại được thành trì, quân man rợ sẽ đàm phán hòa bình với Khương quốc.
Đến lúc đó, nếu hoàng đế nghi ngờ, trực tiếp phái một đại tướng quân khác đến, thu hồi binh quyền của họ.
Tất cả sẽ cùng nhau tiêu đời!
“Tiêu tướng quân hiện nay đang chiêu binh, quân đội đã mở rộng đến bảy vạn, ngươi nghĩ phụ hoàng lần tới phái đến, dám tùy tiện phái ?” Khương Kỳ An hỏi ngược lại ta.
“Vậy thì nhất định thận trọng , chỉ thể phái Phùng tướng quân ra trận! Phùng tướng quân kh bất kỳ giao tình nào với gia tộc Tang chúng ta, cũng kh tư giao với bất kỳ vị hoàng tử nào!”
Khương Kỳ An gật đầu, “Đúng vậy, nhưng trước kia kh , kh nghĩa là sau này kh .”
Tang Hòa Uyên nheo mắt , “Ngươi chắc c lôi kéo được Phùng tướng quân?”
“Lôi kéo thì kh nói tới, nhưng trung thành với Khương quốc, chỉ cần nắm quyền thể làm cho bá tánh an cư lạc nghiệp, kẻ địch bên ngoài kh dám xâm phạm, trung thành với ai mà chẳng là trung thành?”
“…”
Tang Hòa Uyên đột nhiên cảm th như chưa từng quen biết biểu đệ này.
ta l đâu ra dã tâm và tự tin như vậy?!
Phùng tướng quân nổi tiếng là ôm lệnh thủ luật, ngoan cố kh chịu thay đổi. Ông nắm trong tay trọng binh, thể chống lại Tiêu tướng quân. Nghĩa phụ lại hầu hạ bên cạnh hoàng đế, ngay cả thái tử cũng nhường ba phần.
Khương Kỳ An đưa một tấm lụa giao cho, giáng đòn cuối cùng, “Nếu ta thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngươi ở kinh đô cũng thể bình an vô sự. Cầm thứ này tìm Minh Đức Hầu phu nhân, bà thể bảo toàn tính mạng cho ngươi.”
--- Chương 53 ---
Lễ khai trương
Trần Kim Việt tổng cộng gọi hai trăm ly trà sữa.
Một trăm ly khác được gửi đến cho c nhân làm thêm giờ ở tầng một nhà máy.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhưng một số trong nhà máy, lại kém biết ơn hơn các tướng sĩ ở biên quan nhiều –
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nuôi con gái đúng là chẳng tr mong gì! Cô xem, lại hoang phí tiền mời ngoài uống trà sữa, một xu cũng kh cho nhà!”
“Đúng vậy đó, nghe nói em trai ruột của cô ta bị bọn đòi nợ đánh, cô ta còn chẳng thèm một cái!”
“Nhà họ Trần cũng thật xui xẻo, nuôi một con bạch nhãn lang!”
“Trà sữa cũng kh bịt được miệng bà ? giỏi thì đừng uống!”
“Các là họ hàng xa của nhà họ Trần à, lại giúp nhà đó nói đỡ như vậy?!”
“…”
Phản ứng của nhà máy về chuyện này đại khái chia làm ba phe.
Một phe ên cuồng bôi nhọ Trần Kim Việt vong ân bội nghĩa.
Một phe căm ghét cái ác, giúp Trần Kim Việt biện bạch.
Còn một phe thì chẳng liên quan đến , thỉnh thoảng lại d.a.o động.
…
Trần Kim Việt kh thường xuyên đến nhà máy, hoàn toàn kh biết gì về những chuyện này. Cô vẫn sống theo nếp cũ, lại giao hàng cho Khương Kỳ An hai lần. Sau khi giao hết lô chăn b, cuối cùng cũng đến lễ khai trương nhà máy.
Trương Quản lý chu đáo như một mẹ, sáng sớm đã gọi ện nhắc cô mặc trang phục hơi trang trọng một chút.
Nhưng trẻ tuổi sức sống, cũng kh cần quá trang trọng hay lỗi thời, tốt nhất là trang ểm nhẹ nhàng.
Trần Kim Việt tìm ra một chiếc áo sơ mi lụa, kết hợp với chân váy xẻ tà, vừa th lịch vừa kín đáo, tóc dài định búi lên, nhưng lại phát hiện cây trâm cài tóc trước đó đã mất.
Cô suy nghĩ một chút, từ trong hộp đồ cổ Khương Kỳ An đưa trước đây, cô tìm được một cây trâm ngọc màu trơn, khiêm tốn, búi tóc thành búi thấp.
Nghe lời khuyên trang ểm nhẹ nhàng, lái xe đến nhà máy…
Bãi đậu xe của nhà máy hôm nay chật kín.
Toàn là các bà chủ lớn nhỏ trong huyện được mời đến, mang theo tâm trạng tò mò, muốn xem cô sinh viên đại học d tiếng lật ngược tình thế trong nghịch cảnh này.
Chỉ tiếc là họ đến sớm, tiếp đón họ chỉ Trương Quản lý.
Xa xa th Trần Kim Việt đến, mắt Trương Quản lý sáng lên, “Trần lão bản hôm nay tr ra dáng lão bản!”
Trần Kim Việt hơi sốt ruột, thậm chí kh để ý đến lời khen lạ lùng của ta, “Đ như vậy, kh giục ? vẻ sẽ mất lịch sự chứ?”
Trương Quản lý bình tĩnh, “Kh đâu, các vị lãnh đạo còn chưa đến, Tổng giám đốc Chu của Dược phẩm Dự Nguyên cũng chưa đến.”
Kh cần nghi ngờ, đại lão bản dĩ nhiên chỉ tiếp đãi quý khách.
Trần Kim Việt khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó đứng bên cạnh ta, được ta hỗ trợ tiếp đón m vị lãnh đạo huyện, suýt chút nữa thì lạc lối trong những lời khen ngợi ‘hậu sinh khả úy’.
Chưa có bình luận nào cho chương này.