[Làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số
Chương 87:
Chung Minh Nguyệt cười rạng rỡ: "Được, cảm ơn Thu Thu."
Chu Tu Viễn tự tay làm cho một bát, rưới kh ít sa tế. Cay đến mức tê cả lưỡi, kh chịu nổi đành gặm dưa hấu.
Nhóm Sử Trấn chứng kiến toàn bộ quá trình chế biến, vừa xem vừa làm theo. Thành phẩm làm ra đã được phát cho mọi thưởng thức. Tiếng xuýt xoa khen ngợi vang lên khắp nơi:
"Ngon quá!"
"Khoai tây là chân ái!"
"Cho thêm ớt cay thì ngon tuyệt cú mèo!"
Mọi phấn khích đến mức Sử Trấn chẳng còn thời gian mà tự ăn, chỉ cắm đầu cắm cổ làm cho khác.
Vu Hạo và Doãn Nguyên đẩy Sử Trấn - định tiếp tục làm - sang một bên để ta ăn, tiếp nhận cơ hội thực hành kỹ năng dùng d.a.o và nấu nướng.
Sở Thu th họ đã bắt đầu ăn, Lận Hoa và những chú gấu trúc khác đang bận rộn nhổ măng, hái trái cây. Bọn gấu trúc con bị măng và trái cây vây qu, vui sướng lăn lộn khắp nơi, chẳng cần cô giúp đỡ hay tiếp đãi. Cô yên tâm, tự làm cho một bát phiên bản thêm rau diếp cá.
Th bát của cô thêm một loại thực vật lạ lẫm chưa từng th, Ngôn Tư Niên, Chu Tu Viễn và Chung Minh Nguyệt đồng loạt phóng ánh mắt chú ý về phía đó: "Đó là gì vậy?"
Chẳng hiểu , rõ ràng cả ba đã ăn kh ít, bụng chẳng hề đói, nhưng bát của Sở Thu tr vẻ hấp dẫn hơn hẳn.
Là ảo giác ?
"Rau diếp cá, ăn kh quen nên kh cho vào phần của mọi ." Sở Thu trước đây thích ăn đồ kho, thường xuyên ăn đồ kho và uống nước giải khát thay cho bữa chính. Ăn nhiều đ.â.m ra ghiền, khẩu vị cá nhân cũng khá mặn. Vì thế, cô cho nhiều gia vị vào bát của , bao gồm ớt, tiêu sọ, hạt tiêu... và thêm một chút rau diếp cá thái khúc.
"Đã đời luôn!"
Ba : ???
"Là tiếng lóng địa phương đ, ý là ăn ngon, sảng khoái." Sở Thu buột miệng giải thích một câu, phát hiện ánh mắt tò mò của Ngôn Tư Niên, Chu Tu Viễn, Chung Minh Nguyệt vẫn đang dán chặt vào bát khoai tây răng sói trên tay , lộ rõ vẻ muốn nếm thử. Cô chủ động mời: " muốn thử xem kh?"
Tính tò mò của Chu Tu Viễn là cao nhất trong ba . Nhận được lời mời, gắp ngay một ít từ bát của Sở Thu.
Đối diện với một thứ xa lạ chưa từng biết đến, ta luôn thói quen dùng mắt quan sát hình dáng, dùng mũi ngửi mùi hương, và cuối cùng mới dùng lưỡi để nếm thử. Chu Tu Viễn cũng kh ngoại lệ, trước khi ăn, làm thêm một động tác: Đưa lên mũi ngửi thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///lam-nong-gay-dung-lam-tinh-tu-con-so/chuong-87.html.]
Lần này, suýt chút nữa thì Chu Tu Viễn đời nhà ma, cả gần như ngất xỉu.
"Cái, cái thứ này lại t thế!"
Ngôn Tư Niên: "?"
Chung Minh Nguyệt: "?"
Hai mẹ con lập tức dừng tay, thực hiện chiến thuật lùi lại phòng thủ, tránh xa rau diếp cá và nín thở.
"Đó là mùi t đặc trưng của rau diếp cá. Ngửi thì hơi mùi một chút, nhưng ăn vào thì giòn non, ngon miệng, càng nhai càng th thơm." Để chứng minh lời nói kh sai, Sở Thu bỏ miếng khoai tây xuống, gắp một gắp rau diếp cá lớn nhét vào miệng. Nét mặt kh hề chút đau khổ nào, thậm chí còn toát lên vẻ tận hưởng.
Rau diếp cá còn tên gọi khác là dấp cá. Thứ này cũng giống như sầu riêng vậy, thích thì mê mẩn, ghét thì ước gì thể đường vòng. Sự phân hóa hai thái cực nghiêm trọng.
Sở Thu kh ý định ép khác ăn thử. Nếu kh do ba họ tỏ ra quá tò mò khiến ta khó mà lờ , thì cô cũng chẳng tốt bụng mời họ nếm thử một loại thực vật mới, một hương vị mới.
Th cô ăn ngon lành như vậy, Chu Tu Viễn hơi phân vân kh biết nên tiếp tục hay kh.
Sở Thu kh là , sẽ kh cố ý lừa . Nhưng sự khác biệt về khẩu vị cá nhân là chuyện bình thường. Chẳng hạn như kh giỏi ăn cay như Ngôn Tư Niên, lẽ rau diếp cá cũng...
Nhưng với tư cách là quân sư của Quân đoàn số 9, kh thể tẩy chay một loại thực vật tự nhiên quý giá mà chưa tự nếm thử được.
Chu Tu Viễn nhíu mày nhăn trán, trưng ra vẻ mặt sẵn sàng hy sinh o liệt: "Đây là thứ cô dùng dị năng vất vả lắm mới trồng ra được, đã gắp thì kh thể bỏ phí! Như thế là thiếu tôn trọng cô, thiếu tôn trọng dị năng hệ Mộc và thực vật tự nhiên!"
Sở Thu: "..." Cũng kh đến mức đó đâu.
Cô định khuyên một câu "Nếu kh chịu được thì thôi", nhưng Chu Tu Viễn hành động nh hơn. Vừa dứt lời, đã nhắm mắt, nín thở, nhét toàn bộ vào miệng và nhai ngấu nghiến. Lời khuyên của cô đành nuốt ngược vào trong.
"Thế nào?" Chung Minh Nguyệt sốt sắng hỏi.
Ngôn Tư Niên cũng dùng ánh mắt dò hỏi: thật sự ăn được kh?
Chu Tu Viễn nuốt ực một cái thật nh: "Cũng tàm tạm."
Nói thì nói vậy, nhưng việc kh hề ý định gắp thêm miếng nào nữa là đủ hiểu vẫn khó lòng chấp nhận món này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.